[Edit | Nghiêm Văn] [Liên văn Tinh Hỏa Trường Minh] Trăng khuyết Firenze

Tác giả: 江淮不加糖✨

Edit + Beta: 6ty4 


Nghiêm Văn / thế thân / gương vỡ lại lành / cua lại vợ (không bầu) / HE / ooc 


Ảnh đế Nghiêm kiêu ngạo ngang ngược x Tổng giám đốc Văn dịu dàng sáng sủa


Thiết lập người đồng tính cũng có thể kết hôn và mang thai. 



“Ai có thể dựa vào một trái tim quả cảm mà vững lòng đến cùng”.



Hắn chậm rãi quay người, đổi tư thế vùi mình vào sô pha nhìn trời chiều chậm chạp hạ xuống. Hoàng hôn nặng nề buông, trong bóng tối không thể nhìn thấy khuôn mặt của hắn. Lưu Diệu Văn nhẹ nhàng khép mí mắt lại, cánh tay gối ra sau đầu.


Mạch máu xanh mơ hồ lộ ra, máu nóng đang âm thầm chuyển động.


Chuông cửa đột nhiên vang lên, dồn dập từng chuỗi như muốn đòi mạng. Lưu Diệu Văn rề rà chống đỡ cơ thể đau đớn, với lấy dép tông, chống tay lên tủ giày miễn cưỡng giữ vững cơ thể lảo đảo chực ngã, mỏi mệt đến chẳng buồn mở mắt, cũng không nhìn người tới là ai, kéo cửa ra…


Gió xuân se lạnh đến nỗi khiến hắn giật mình, người gõ cửa không có tiếng động. 


Trống trải yên tĩnh đến mức tưởng như không có ai.


Lưu Diệu Văn rốt cuộc nâng mí mắt như làm bằng xi măng lên, ánh mắt từ mơ hồ lạc trong thinh không dần trở nên rõ ràng, khuôn mặt người trước mắt càng lúc càng rõ ràng, rõ ràng đến mức khiến hắn ngạt thở. Trái tim trong lồng ngực không chịu nổi  cộng hưởng mạnh mẽ với người tới tìm, bên tai truyền đến tiếng nổ vang đùng đoàng.


Người đứng ở cửa dáng người mảnh khảnh nhưng bờ vai vẫn rộng lớn như ngày nào. Mái tóc không được chỉnh sửa quá nhiều, phần tóc mái buông lơi trên trán. Đôi mắt y chớp chớp, con ngươi đen tĩnh lặng và gợn sóng, khiến Lưu Diệu Văn nhớ đến những con sóng biển đen kịt kèm theo cơn gió u ám, đồng thời cũng khiến Lưu Diệu Văn nhớ đến câu "giây lát, gió mặc, mây tối mực"* học hồi ở trường trung học cơ sở.


*trích “Bài ca nhà tranh bị gió thu phá” (Đỗ Phủ)


-


Qua đôi mắt ấy, Lưu Diệu Văn nhìn thấy đóa hồng mọc trên vùng đất không người, và cũng nhìn thấy bông hồng mà hắn chưa từng thấy, được cầm trên tay và bọc trong tờ giấy màu xanh có tiếng Anh, chào đón những bông hoa hướng dương nở rộ dưới ánh mặt trời.


“Lưu Diệu Văn”.


Người tới đọc từng chữ tên hắn, thanh âm nhẹ bẫng tưởng chừng rơi xuống đất là nát tan. Lâu rồi không gặp. Bốn từ này. Âm thanh đến từ một ảo ảnh thanh tao và xa xôi, Lưu Diệu Văn cảm thấy không chân thực. Thời khắc này Murmansk bắt đầu nổi gió, sóng dữ xô Lưu Diệu Văn xuống đáy biển, màu lam che đậy cặp mắt hắn, đầu óc hắn dần dần trở nên mơ hồ, tất cả ý thức đều từ từ rút đi. Cũng chỉ có thể vào giờ phút nguy hiểm thế này…


Cũng chỉ vào giờ phút nguy hiểm hỗn loạn khiến hắn không kịp suy nghĩ, đã vô thức thốt lời: “Nghiêm Hạo Tường”.


Đó là lần đầu tiên gọi tên y sau ba năm trời.


Luyến lưu mà khàn khàn, tiếng “Tường” được hắn kéo đến thật dài. Toàn bộ hơi tàn trút hết vào một chữ này. 


Hắn mơ một giấc mộng dài.



“Diệu Văn, tới chưa”.


Trong điện thoại truyền đến tiếng y trầm thấp, không khó nghe ra tâm trạng tươi tỉnh của y, Lưu Diệu Văn cũng không kìm được cong khóe miệng lên: “Sẽ rất nhanh thôi”.


“Rất nhanh là bao lâu?”.


“Rất nhanh là rất nhanh”.


Lời hai người vô nghĩa, nhưng chẳng ai thấy cảm thấy tẻ nhạt, trái lại trong cuộc đối thoại giằng co thưởng thức vị ngọt nhẹ nhàng.


Đối thoại đơn giản nhất, lại chứa nhung nhớ đậm sâu nhất.


“Em đến sân bay chưa”.


“Rồi”.


“Có thể đi nhanh một chút được không”.


“Không thể”.


Lưu Diệu Văn cứng miệng nói “Không thể” đấu với Nghiêm Hạo Tường, thực tế chân đi nhanh như thể có gió, không đi cửa VIP, mà vừa đi vừa nhìn quanh trong đám đông, cái gì cũng không thèm đoái hoài, không nghe trợ lý đằng sau nói cẩn thận chen chúc, trong lòng tràn đầy đều là mau tới tìm Nghiêm Hạo Tường.


Nghiêm Hạo Tường nói muốn tới sân bay đón hắn.


Lưu Diệu Văn nhìn Nghiêm Hạo Tường cầm điện thoại di động thì cười nhạt, khẩu trang trên mặt cũng không thể che nổi niềm vui của hắn. Sau y không phải là điện thoại nườm nượp nhấc lên cũng là các cô gái tủm tỉm cười, Lưu Diệu Văn biết việc Nghiêm Hạo Tường hôm nay không có thông báo, vô duyên vô cớ xuất hiện ở sân bay là việc rất nguy hiểm, nhưng y vẫn đứng trong đám đông chờ hắn. Nghĩ tới đây, trong lòng hắn như được rót thêm vài giọt ngọt ngào nhàn nhạt.


Nếu là bình thường, hai anh chàng đẹp trai chân dài đứng chung một chỗ đã khiến người ta không kìm được quay đầu nhìn thêm nhiều lần, huống chi giờ một trong số đó là vua màn ảnh đang nổi Nghiêm Hạo Tường. Lưu Diệu Văn cảm thấy bội phục người hâm mộ Nghiêm Hạo Tường, ai nấy đều rất lý trí, chỉ cầm điện thoại quay lại người mình mến mộ, cũng phối hợp khơi thông với bảo an, lúc rời đi còn chào Nghiêm Hạo Tường vài câu.


Có nữ sinh kích động cũng chỉ dừng ở mức kéo chị em bên cạnh hết nhảy lại cười, muốn thét chói tai, muốn hò hét nhưng ngừng lại như sợ dọa tới bọn hắn, dường như ai cũng có thể nhìn ra được bầu không khí kỳ diệu giữa bọn hắn, đều không tiến lên trước, chỉ yên lặng nhìn bọn hắn.


Lưu Diệu Văn không kìm được cong khóe miệng, đi tới chỗ Nghiêm Hạo Tường.


Hắn sẽ chỉ tới gần từng chút một, sẽ không để sự việc ảnh hưởng quá lớn.


Các cô đều đang cầm điện thoại chụp Nghiêm Hạo Tường, cũng có người cầm điện thoại nhắm ngay hắn, còn có người muốn đưa cả hai vào ống kính, Lưu Diệu Văn biết bọn họ có tâm tư gì, nhưng hiện tại trong đầu hắn chỉ có Nghiêm Hạo Tường. Chỉ có một mình Nghiêm Hạo Tường.


Cho dù hắn đến trước mặt Nghiêm Hạo Tường, Nghiêm Hạo Tường cũng không buông điện thoại xuống, ngược lại nói với hắn một câu: “Sếp Lưu có thể ký tên không?”. Lưu Diệu Văn cười đến mặt mày cong cong: “Tôi còn có thể chụp ảnh chung với anh”.


Ngày đó Nghiêm Hạo Tường giơ điện thoại chụp hắn, người sau đầu y nhốn nháo như sóng dậy. Nghiêm Hạo Tường là trung tâm trong điện thoại của các cô, là đối tượng các cô để ý, song thật tình không biết, vị trí trung tâm trong điện thoại Nghiêm Hạo Tường chỉ dành cho Lưu Diệu Văn hắn. Hắn là phong cảnh đặc biệt nhất của y.


Ngày đó du thuyền muôn vàn, y chỉ ngồi chung cùng hắn trên chiếc thuyền nhỏ mà thôi. 



Lúc tỉnh mộng, mặt Lưu Diệu Văn đầy nước mắt.


Hắn sụt sịt, đánh thức Nghiêm Hạo Tường nằm cạnh giường bệnh nghỉ ngơi.


“Khát nước sao”. Nghiêm Hạo Tường đứng dậy rót một cốc nước, đưa tới bên miệng hắn, trong ánh mắt u ám vẫn không nhìn ra tình cảm gì. Lưu Diệu Văn cười trào phúng, đã đến nước này vì sao vẫn còn làm bộ yêu hắn đến thế, chẳng lẽ vì Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy nội tâm hắn, biết rõ hắn vẫn dùng dằng không dứt, hay là vẫn còn yêu y. 


Có đôi khi Lưu Diệu Văn hận mình vì sao yêu Nghiêm Hạo Tường nhiều như thế, chỉ cần hắn dứt khoát sẽ lập tức tự do. Lưu Diệu Văn nhận nước chậm rãi hớp, chờ Nghiêm Hạo Tường mở miệng hỏi bệnh tình của hắn.


Nhưng Nghiêm Hạo Tường chỉ trầm mặc, chăm chú nhìn hắn.


Lưu Diệu Văn không thích Nghiêm Hạo Tường nhìn hắn chằm chằm mà chẳng nói lời nào, hắn sẽ cảm thấy cặp mắt ấy đang nhìn thứ không phải hắn. “Em về cùng tôi đi”. Y căn bản không nhắc tới bệnh tình của hắn, chỉ duỗi tay nắm chặt bàn tay Lưu Diệu Văn. Ngón tay Nghiêm Hạo Tường thon dài xinh đẹp, đốt ngón tay mang theo một tầng kén mỏng, lòng bàn tay mềm mại, cẩn thận từng chút một dán vào lòng bàn tay hắn. 


Lưu Diệu Văn không rút tay ra.


“Đưa tôi một mảnh trăng khuyết, tôi đi với anh”.


Lưu Diệu Văn lạnh nhạt nhìn Nghiêm Hạo Tường, trong mắt lóe ra ánh lệ, bóng dáng người trước mắt ngày càng mơ hồ.


Khi bờ môi Nghiêm Hạo Tường rơi xuống Lưu Diệu Văn không ngạc nhiên chút nào, Lưu Diệu Văn biết Nghiêm Hạo Tường hiểu hết.


Sau đó Lưu Diệu Văn đẩy y ra, khép lại đôi ngươi ửng hồng mà bảo, tôi mệt rồi. Nghiêm Hạo Tường không nói một lời đắp chăn cho hắn.


Bác sĩ từng bảo ở Ý có chuyên gia trị được bệnh của hắn, nhưng khi đó Lưu Diệu Văn không đồng ý. Bây giờ Nghiêm Hạo Tường chỉ mới xuất hiện lại trước mặt hắn, hắn liền bắt đầu dao động.


Dao động quyết tâm đi chết của mình.


Ba năm trước, lần đầu tiên hắn gặp Nghiêm Hạo Tường tại một lễ trao giải. Hắn được mời đến lễ kỷ niệm bởi vì sản nghiệp của hắn là người đồng tổ chức của buổi lễ này, đưa tay không đánh người đang cười, đối phương tha thiết gửi lời mời nên hắn không thể nào từ chối. 


Lưu Diệu Văn tuy rằng không phải người trong giới, nhưng người trong giới vẫn phải nhìn sắc mặt hắn làm việc. Bởi vì công ty lớn nhất đồng thời ký kết với nhiều nghệ sĩ nhất trong giới đều là của hắn. Tuy rằng Lưu Diệu Văn giao toàn quyền cho Hạ Tuấn Lâm phụ trách, nhưng người kiểm soát vẫn là hắn, cũng bởi vậy, hắn thuận lợi trở thành khách mời trao giải. Mặc dù Lưu Diệu Văn không vui.


Hắn luôn không vui khi dính líu đến giới giải trí, đầu tư vào công ty quản lý cũng chỉ vì kiếm được nhiều tiền. Cho đến khi màn hình lớn chiếu VCR lên, hắn nhàm chán ngước mắt nhìn, kết quả nhìn thoáng qua liền không rời được tầm mắt.


Người trên màn ảnh lạnh lùng u ám, ngón tay thon dài cầm điếu thuốc chưa cháy, làn khói xanh cuộn lên, khuôn mặt ẩn trong màn đêm đen kịt khói xám, đôi mắt cận, sắc lạnh lãnh đạm xinh đẹp. Bộ đồng phục cảnh sát trên người tôn lên bờ vai rộng, vòng eo và đôi chân thon thả của y, cuối cùng y bước vào màn đêm không ngoảnh lại.


Lưu Diệu Văn không thể dời mắt khỏi đoạn phim ngắn, trong đầu hắn chỉ có đôi mắt đẹp lạnh lùng, vòng eo thon thả đến nghẹt thở và khuôn mặt kiềm chế cao quý đó. Hắn vô thức sờ lên ngực mình, trái tim bên trong đang đập mạnh mẽ, nhưng tần số cao hơn bình thường rất nhiều.


Đến lúc lên trao giải cho người khác, hắn vẫn trống rỗng. Cho đến khi Hạ Tuấn Lâm đẩy hắn một cái trước khi hắn choáng váng bước lên sân khấu, hắn mới phát hiện ra rằng người vừa tồn tại trên màn hình và trong tâm trí hắn đã đứng trước mặt hắn. Vẫn đôi mắt không chút cảm xúc, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên. Tay Lưu Diệu Văn run run trao cúp.


Khoảng cách gần như vậy, Lưu Diệu Văn thậm chí có thể ngửi thấy mùi linh sam trên người y. Người đàn ông nhận lấy cúp và hoa từ anh, thấp giọng cảm ơn. Lưu Diệu Văn nhìn nửa khuôn mặt bị che bởi bó hoa hướng dương, hoảng sợ lắc đầu.


Hơn hai mươi năm trời, hắn chưa từng cảm thấy xấu hổ như vậy.


Sau đó, hắn hỏi Hạ Tuấn Lâm, và biết người đó là Nghiêm Hạo Tường, một diễn viên quốc gia chân chính. Khi Lưu Diệu Văn đang suy nghĩ về cách tuyển người vào công ty của mình, hắn đã gặp lại y tại cuộc họp thường niên của công ty. Khi đó, Lưu Diệu Văn đã kéo Hạ Tuấn Lâm lắc lắc dữ dội, và hỏi anh ấy tại sao công ty có một nghệ sĩ đẹp trai như vậy mà không nói cho hắn biết.


Hạ Tuấn Lâm trợn mắt nhìn hắn, công ty toàn người đẹp, tôi còn chưa mắng anh là chủ tiệm đâu đấy. Lưu Diệu Văn xử lý các cổ đông khác nhau của công ty, chậm rãi lắc rượu sâm panh, theo bản năng tìm kiếm Nghiêm Hạo Tường trong đám đông, tình cờ nhìn thấy y đang uống rượu. Y ngẩng cao cổ mảnh khảnh, quả táo Adam của y cuộn lên xuống, áo sơ mi trắng của y cài cúc lên đến nút trên cùng. Thanh lịch và sang trọng.


Lưu Diệu Văn lại nhìn đi chỗ khác, uống một hơi cạn sạch rượu trong ly, cố gắng kìm nén lửa nóng trong lòng. Hắn nhắm mắt lại, cố gắng trấn tĩnh trái tim đang bồn chồn của mình, nhưng giọng nói trầm ấm bên tai lại thiêu đốt toàn thân hắn: "Sếp Lưu".


Người đàn ông vừa rồi khiến lòng hắn dậy sóng đang đứng bên cạnh hắn, rượu trong tay đã đầy lại thay bằng rượu đỏ, thần sắc vẫn lãnh đạm, giọng điệu không khiêm tốn cũng không kiêu ngạo, và khuôn mặt của y dường như đang cười nhưng không phải cười.


"Để tôi nâng cốc chúc mừng giám đốc Lưu, chúc mừng năm mới".


Vừa nói, y vừa giơ cánh tay hạ thấp miệng ly, nhẹ nhàng đụng vào ly rượu đang cạn dở của Lưu Diệu Văn, vang lên một tiếng lanh lảnh, chất lỏng đỏ sẫm lại một lần nữa rót vào trong người Nghiêm Hạo Tường. Lưu Diệu Văn cảm thấy rượu mình vừa uống cũng đang sôi, hắn có cảm giác muốn cởi cúc áo của Nghiêm Hạo Tường và cúi xuống hôn quả táo Adam của y.


Lòng bồn chồn đến ngây ngất, người trong lòng đã chủ động mời hắn nâng cốc chúc mừng.


Lúc này hắn đang ngây thơ suy nghĩ, phải chăng đối phương cũng sẽ bị hắn hấp dẫn, biết đâu cốt truyện trong tiểu thuyết cũng có thể phản ánh trong đời thực. Buồn cười thay, hắn là một chàng trai trẻ ở độ tuổi đôi mươi, lại mơ tưởng về sự xuất hiện của tình yêu giống như một cô gái mới lớn. Lưu Diệu Văn tự cười nhạo chính mình, nhưng hắn không thể kiểm soát bản thân.


“Chúc mừng năm mới”.


Hắn làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, duy trì sự nghiêm túc của tổng giám đốc mình, uống cạn chất lỏng trong cốc. Điện thoại thình lình vang lên, Lưu Diệu Văn trơ mắt nhìn Nghiêm Hạo Tường muốn nói chuyện lại ngừng, lễ phép gật đầu với hắn: “Sếp bận rộn”. Không thể làm gì ngoài nhìn y lại ẩn mình vào trong đám đông. Lưu Diệu Văn nghiến răng nghiến lợi, ngay cả tên phương thức liên lạc cũng không muốn nhận, liếc mắt nhìn ID người gọi, là cha.


Cũng chỉ là muốn tối mai hắn trở về ăn một bữa cơm, còn dẫn theo cả Hạ Tuấn Lâm, đoán chừng lại muốn thúc giục chuyện kết hôn sinh con.


Thật ra cũng rất thú vị, nhà bọn họ luôn rất lo lắng vấn đề yêu đương của Lưu Diệu Văn, vì thế mỗi năm về ăn cơm Tết đều hỏi về đời sống tình cảm của hắn, hắn lại luôn độc thân, vài năm trước bảy cô tám dì ai cũng muốn tìm đối tượng cho hắn, hắn chịu không nổi liền kéo Hạ Tuấn Lâm ra làm lá chắn, chắn được tận hai năm.


Thế là bây giờ mỗi dịp Tết đến sum vầy, đều hỏi hắn với Hạ Tuấn Lâm khi nào định sinh con. Bởi vậy Hạ Tuấn Lâm không ít lần mắng hắn, có điều… Hạ Tuấn Lâm vừa nói hắn hay người ta năm nay muốn đi ra nước ngoài ăn Tết với bạn trai, không thể giả làm bạn trai giúp hắn nữa.


Thế nên Lưu Diệu Văn bây giờ không chỉ cần giải thích lý do mình “chia tay” với Hạ Tuấn Lâm, còn phải dẫn một bạn trai mới về, bằng không mùng một đầu năm chú dì cô bác sẽ dẫn hắn đi khắp nơi xem mắt. Nói ra cũng có thể bị người ngoài cười nhạo ba năm, hắn vứt không nổi người này.


Lưu Diệu Văn chọn tới chọn lui trong đám bạn bè hồ bằng cẩu hữu của mình, chọn ai làm bạn trai giả mới ổn? Mã Gia Kỳ không được, đàn ông có gia đình không thể đụng vào, Tống Á Hiên hai ngày trước vừa mới công khai trong vòng bạn bè cũng không được, Trương Chân Nguyên là bạn bè từ thuở mặc chung quần, người trong nhà liếc một cái nhận ra là giả ngay…


Làm sao bây giờ? Lưu Diệu Văn cầm điện thoại di động, kéo tới kéo lui danh sách bạn bè trên WeChat, sầu não đến nỗi khuôn mặt nhăn thành một nhúm.


“Sếp Lưu, sếp Hạ bảo tôi giúp ngài giải quyết việc bận”.


Một đôi giày da đắt tiền được thiết kế riêng tiến vào tầm mắt hắn, Lưu Diệu Văn ngẩng đầu lên, đập vào đôi mắt bình tĩnh của Nghiêm Hạo Tường, nhất thời ngơ ngác: “Việc bận gì?”.


“Bận giả vờ làm bạn trai của ngài”.


Giọng y bình thản, thần sắc tự nhiên, phảng phất như người trước mặt y không phải cấp trên, mà là cấp dưới của y.


“Vậy… tối mai cùng tôi trở về nhà lớn ăn bữa cơm”.


Lưu Diệu Văn lại thấy vui vẻ. Hắn cật lực đè khóe miệng nhếch lên, đứng lên sô pha sửa sang cổ áo. “Trong Tết tôi không có bất kỳ lịch trình công việc nào, đều nghe ý ngài”. Nghiêm Hạo Tường trầm xuống nhìn hắn, trong mắt có tình cảm tan không ra mà Lưu Diệu Văn nhìn không hiểu. Nhưng Lưu Diệu Văn không để ý tìm hiểu ánh mắt kia, trong lòng tràn đầy vui mừng nghĩ ngợi ngày mai giới thiệu y cho người nhà như thế nào.


Trời mới biết câu “đều nghe ý ngài” chọc đúng chỗ ngứa của hắn như thế nào!


“Được rồi, tôi đi ứng phó với các bậc cha chú trước”.


Ngay cả giọng điệu cũng nhẹ nhàng hơn, Lưu Diệu Văn vừa bước một bước đã bị Nghiêm Hạo Tường kéo cổ tay. Trong ánh mắt kinh ngạc của hắn, Nghiêm Hạo Tường chỉ nhếch khóe môi lên, ngón tay thon dài sít chặt cà vạt có chút lỏng lẻo của Lưu Diệu Văn, lưu loát thắt nút, đồng thời dịu dàng nói: “Đừng quên thông qua tin tức xác minh của tôi, Diệu Văn”.


Lòng Lưu Diệu Văn cũng bị câu đi mất.


Đây là ảnh đế lạnh lùng người ta đồn đãi sao? Đây phải là bạn trai tốt dịu dàng săn sóc mới đúng! Lưu Diệu Văn hạ quyết tâm, hắn nhất định phải biến bạn trai giả này thành thật! Nếu không được hắn cứ theo đuổi thôi, dù sao da mặt dày nên chẳng sao cả, Nghiêm Hạo Tường thể nào cũng tới tay hắn.


Lưu Diệu Văn mãn nguyện bước vào hội trường tiệc rượu.


Đêm về nhà lớn, mẹ hắn đứng ở cửa nhìn thấy hắn và Nghiêm Hạo Tường, vẻ mặt tươi cười biến thành hoảng sợ. “Diệu Văn… Đây, đây là…”. Bà Lưu thấy biến không sợ nay trên mặt có thêm vài phần kinh ngạc cùng mơ hồ, nhìn người vừa rồi ở trên trang tin tức giải trí giờ đang đứng bên cạnh con trai mình, còn xách theo túi lớn túi nhỏ, ai cũng cảm thấy khó tin. “Mẹ, đây là bạn trai con, Nghiêm Hạo Tường”.


Lưu Diệu Văn siết chặt tay Nghiêm Hạo Tường, mười ngón đan xen.


Trên mặt Nghiêm Hạo Tường lộ ra nụ cười đoan trang: “Bác gái, chúc mừng năm mới ạ”. Bà Lưu ngẩn người mấy giây mới nhớ ra phải mời người ta vào phòng, trong phòng ồn ào náo nhiệt, ngay lúc hai người bước vào im bặt trong nháy mắt, ánh mắt mấy người đều rơi trên họ.


“Bà nội, cha mẹ, chú hai, mợ hai, cô ba, dượng ba, chúc mừng năm mới! Giới thiệu một chút, đây là bạn trai cháu, Nghiêm Hạo Tường”. Lưu Diệu Văn cười đặt một đống quà cáp xuống đất, cũng không quên chào một câu với dì Trương và chú Lý đã làm việc nhiều năm cho nhà họ Lưu.


Nghiêm Hạo Tường từ đầu đến cuối luôn giữ nụ cười nhẹ nhàng và ấm áp, cởi bỏ một thân lạnh lùng cùng ngông nghênh, âu phục màu trắng làm nổi bật y sạch sẽ lại dịu dàng. Người trong nhà cũng không hổ là một gia đình lớn, từng gặp qua nhiều tình cảnh, bầu không khí chỉ ngưng đọng hai giây đã náo nhiệt lại.


Bà nội nhìn Nghiêm Hạo Tường cười không khép miệng, dì hai và cô ba cũng mang theo bộ dáng cô gái nhỏ ngượng ngùng nói chuyện với y, Nghiêm Hạo Tường ở giữa các quý phụ vừa lễ phép vừa có chừng mực, dùng vài câu đã dỗ các cô mặt mày hớn hở.


Lưu Diệu Văn đắc ý, Hạo Tường nhà hắn là người được yêu quý hiếm có vậy đấy. Nhưng vừa đắc ý chưa được năm giây, hắn đã bị cha mẹ kéo sang một bên chất vấn: “Lại lấy bạn trai giả từ đâu ra?”. Nụ cười trên mặt Lưu Diệu Văn cứng ngắc trong giây lát, làm sao, hai người biết Hạ Tuấn Lâm cũng là giả chứ? Nhưng cũng không quan trọng, Hạ Tuấn Lâm giả thì giả thôi, Hạo Tường không phải giả! “Đây là bạn trai thật!”. Lưu Diệu Văn đáp chắc nịch.


Hai vị phụ huynh rõ ràng không tin: “Còn muốn gạt cha mẹ?”.


“Cha! Mẹ! Thật mà! Dù sao cha mẹ cũng biết rồi con sẽ nói luôn, con dùng Hạ Tuấn Lâm lừa cha mẹ hai năm rồi, sao năm nay không lừa nữa? Còn không phải vì đã tìm được tình yêu đích thực sao!”.


Lưu Diệu Văn nói xong còn quay đầu nhìn thoáng qua y được bà nội nắm tay, bổ sung một câu: “Cha mẹ coi bà nội thích Hạo Tường biết bao, lúc Hạ Tuấn Lâm đến bà nội cũng không chào đón cậu ấy như vậy”.


Hai vị trợn mắt: "Bà nội con già chứ không lẩm cẩm con ơi. Con và Tiểu Hạ cư xử như Quan Vũ cùng Trương Phi, lừa cô chú còn được, còn muốn giấu diếm ba người chúng ta?".


Sau khi giải thích, ít nhất bố mẹ cũng tin rằng Nghiêm Hạo Tường là bạn trai thực sự của hắn, dù sao bố mẹ hắn cũng thấy việc Nghiêm Hạo Tường trở thành bạn trai của hắn chỉ là vấn đề thời gian. Lưu Diệu Văn nhìn Nghiêm Hạo Tường ngồi ngay ngắn bên cạnh mà nghĩ một cách hạnh phúc. “Tết Nguyên Đán đưa tôi về nhà, em rất vui sao?”. Giọng nói độc đáo của y mang theo hơi thở ấm áp thổi vào tai Lưu Diệu Văn, hắn không có cốt khí mà hai tai nóng đỏ, nhìn gương mặt anh tuấn của Nghiêm Hạo Tường, cúi đầu cho miếng sườn thừa mà y gắp cho đưa vào miệng, ấp úng không nói.


Hắn không thể để Nghiêm Hạo Tường nhận ra rằng hắn đang bị trêu chọc.


Nhưng Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy được, thậm chí còn muốn trêu chọc hắn, thì thầm vào tai hắn: "Em không thể không tán tỉnh sao, bạn trai nhỏ?". Lưu Diệu Văn cả lưng tê dại, cố gắng nuốt miếng thịt trong miệng, gần như cầu xin nhìn Nghiêm Hạo Tường, đừng tán tỉnh nữa, trả lại nam thần kiêu ngạo nhà tôi cho tôi!


Tôi không thể chịu đựng được anh như thế này!


Nghiêm Hạo Tường nhận được tin nhắn của hắn, đôi mắt hơi lóe lên, cười nhạt không nói nữa và tiếp tục chọn món ăn cho Lưu Diệu Văn.


"Cảm ơn anh".


Sau khi ra khỏi nhà cũ, hai người sóng vai đi dạo trên phố, uống chút rượu rồi đơn giản để xe ở đó, để gió đêm thổi cho đầu óc tỉnh táo. Nghiêm Hạo Tường không trả lời lời cảm ơn của Lưu Diệu Văn, và nhìn pháo hoa rực rỡ trên bầu trời xanh thẫm và nói mà không cần suy nghĩ: "Thật sự rất giống".


Tiếng pháo nổ vang vọng, thanh âm của y bị át đi, Lưu Diệu Văn nhích lại gần: “Anh nói cái gì?”. Nghiêm Hạo Tường liếc hắn một cái, sau đó ôm hắn vào lòng, nhìn gò má và đôi môi đã đỏ ửng của Lưu Diệu Văn mà hôn thật mạnh. Cuối cùng, nhìn vào đôi mắt đầy sương mù của Lưu Diệu Văn, y gác trán, thấp giọng nói: "Ở cùng tôi thì thế nào?".


Pháo hoa nổ tung trong trái tim của Lưu Diệu Văn.


Tuyệt vời.


Y hôn hắn, mà không phải hắn.


Yêu Nghiêm Hạo Tường cũng giống như yêu bố.


Bố là bạn trai, ok?


Năm sau Nghiêm Hạo Tường vào đoàn để quay một bộ phim mới, Lưu Diệu Văn cũng bận rộn cả ngày đến nỗi chân không chạm đất, gửi tin nhắn cho y bất cứ khi nào mình có thời gian, và thậm chí không dám gọi điện thoại vì sợ làm phiền công việc của Nghiêm Hạo Tường.


Ban đầu, chuyến thăm phim trường chỉ là để suy nghĩ về một điều gì đó chưa được thực hiện, tình cờ là trong một chuyến công tác đến địa điểm quay phim của Nghiêm Hạo Tường, Lưu Diệu Văn đã lấy tấm thẻ mà trợ lý mang theo với tâm trạng vui vẻ và định tạo bất ngờ cho bạn trai bằng hai hộp cơm giữ nhiệt. Trường quay hỗn loạn, Nghiêm Hạo Tường ngồi trong góc nhắm mắt nghỉ ngơi, Lưu Diệu Văn lặng lẽ đi tới, dùng bàn tay lạnh lẽo che mắt y, kỳ quái nói: "Đoán xem tôi là ai?".


Nghiêm Hạo Tường khịt mũi cười khúc khích, giơ tay nắm chặt tay Lưu Diệu Văn, kéo hắn qua và hôn một cái thật dài trước, nhẹ nhàng vuốt ve đôi tai đỏ bừng cóng của hắn, trầm giọng nói: “Tiểu tử sao lại ngỗ nghịch như vậy? Tôi đã nói bao nhiêu lần với em là không được để lộ mắt cá chân". Lưu Diệu Văn cười và cố gắng đánh lừa y: "Em đang đi tất".


Nghiêm Hạo Tường liếc hắn một cái, lạnh lùng cởi ống quần hắn đang xắn lên, sau đó kéo hắn vào lòng, ôm thật chặt.


Lưu Diệu Văn ngoan ngoãn nằm trong lòng y, nghịch chiếc cà vạt quanh cổ y, thận trọng hỏi: “Anh tức giận sao?”. Nghiêm Hạo Tường làm ngơ ngoáy tai đọc kịch bản một mình. Hắn biết mình đã sai nên ngậm miệng chờ đợi Nghiêm Hạo Tường tức giận, nhưng Nghiêm Hạo Tường sau khi đọc kịch bản trong mười phút vẫn phớt lờ hắn, như thể hắn chỉ là một chiếc gối ấm áp.


Lưu Diệu Văn nghĩ đến việc chuyển sự chú ý của y, đứng dậy và muốn mang hộp cơm được đặt sang một bên, nhưng hắn vừa di chuyển, hai tay trên eo đã siết chặt, và hắn bị giam giữ trong vòng tay của Nghiêm Hạo Tường, không thể di chuyển. Phẫn nộ và tức giận, hắn nhướng mi và bắt gặp ánh mắt lạnh lùng và bất lực của Nghiêm Hạo Tường.


Trên thực tế, Lưu Diệu Văn không phải lúc nào cũng có thể nhìn thẳng vào mắt Nghiêm Hạo Tường, trong đó có những cảm xúc mà hắn không thể hiểu hết, phong phú và sâu sắc. Đôi mắt y tối tăm, giống như một vực thẳm đen không đáy.


"Bệnh dạ dày của em khi bị lạnh thì đến mức không thể chạm vào cơ mà. Tại sao em không biết quý trọng bản thân thế nhỉ? Khi em đau, tôi cảm thấy rất tệ lắm”.


Khi đó, Lưu Diệu Văn hoàn toàn tập trung vào biểu hiện dịu dàng đến một cách bất ngờ của Nghiêm Hạo Tường, uống rượu làm nũng, bị y ôm hôn suýt nữa lên trời, bận nói chuyện nhỏ nhẹ với y mà quên mất một chuyện. Hắn không có vấn đề gì về dạ dày cả.


Yêu nhau được ba tháng, tuy không thể ở bên nhau mọi lúc nhưng có cuộc sống rất thoải mái với video call và WeChat.


Vào ngày kỷ niệm ba tháng, Lưu Diệu Văn đã đặc biệt gọi điện cho Nghiêm Hạo Tường để hỏi liệu y có thể trở về hôm nay không, Nghiêm Hạo Tường đã cho hắn câu trả lời khẳng định, vì vậy Lưu Diệu Văn đã hoãn hết công việc sang ngày hôm sau, nếu cuộc họp có thể kết thúc vào buổi sáng, nó sẽ không bao giờ được chuyển đến buổi chiều, dành nửa ngày để chuẩn bị cho ngày kỷ niệm của họ.


Cuối cùng, điều chờ đợi hắn trong đêm không phải là người hắn đang nghĩ đến, mà là một người phụ nữ xinh đẹp giống hắn tới sáu, bảy phần.


Khi chuông cửa vang lên, Lưu Diệu Văn cười phàn nàn rằng Nghiêm Hạo Tường không lấy chìa khóa rồi, để khi hắn mở cửa, hắn cảm thấy như mình đã bị đập một búa. Hắn gần như đứng không vững, nụ cười trên mặt cứng ngắc, giống như đường đóng băng đông đặc rơi xuống đất vỡ vụn thành một đống xỉ. 


Người phụ nữ nghiêng đầu: "Có thể mời tôi vào không?".


“Tự giới thiệu một chút, tôi tên Hình Dao Văn”.


“Tôi là bạn gái A Nghiêm, chúng tôi ở bên nhau từ hồi mười bảy tuổi, năm tôi hai mươi ra nước ngoài đã nói lời chia tay với anh ấy, có điều bây giờ tôi trở về, anh ấy vẫn là của tôi”.


“Anh Lưu, anh là người thông minh, tôi không tin anh nhìn không ra, anh trong lòng A Nghiêm cùng lắm là một vật thay thế”.


“Vật thay thế cho tôi”.


Người phụ nữ lễ phép hiền hòa, nhưng Lưu Diệu Văn nghe được trong đó xen lẫn trào phúng cùng khinh thường nồng đậm. Hắn thậm chí hoảng hốt, mình tốt xấu cũng coi như là một giàu đời hai thành công, làm sao lưu lạc tới đường bị người ta coi làm vật thay thế, còn bị một người phụ nữ mỉa mai thế này.


Nói một cách ngắn gọn, hắn đánh mất tất cả, kể cả chính bản thân hắn.


Lưu Diệu Văn bi ai phát hiện, phàm là dính đến Nghiêm Hạo Tường, hắn chẳng khác nào một cái xác rỗng. Linh hồn hắn đều đã hiến dâng cho y, để lại chính mình là một hàng thứ cấp mặc người ta định đoạt.


Sau đấy hắn không nhớ cô ta rời đi lúc nào, chỉ cảm thấy vừa lạnh lẽo vừa trống rỗng, cảm giác như mình đang ở Nam Cực, lại cảm thấy mình đang ở ngân hà, cảm giác mất trọng lượng quá mạnh mẽ. Trước mắt hắn là sương mù dày đặc, chỉ có một vầng trăng khuyết treo ở chân trời.


Hắn chạy về phía mặt trăng, muốn chiếm nó làm của riêng, lại vui vẻ phát hiện mặt trăng tự mình chạy tới, sau đó dùng sức ôm lấy vầng trăng ấy. Nhưng trên đời làm gì có chuyện như thế, thứ hắn ôm chỉ là ảo ảnh, mặt trăng thật vẫn luôn ở trên trời.


Sáng láng rọi soi.


Khi ý thức khôi phục, Hạ Tuấn Lâm đang đứng cạnh giường khóc đỏ cả mắt.


Trái lại hắn cười hỏi, bé Hạ à, có phải tôi sắp chết hay không.


Ở Florence có một chuyên gia có thể chữa bệnh cho hắn.


Nhưng sau khi Lưu Diệu Văn bay tới đây chưa từng đi đến đó lần nào, hắn định cư ở đây, buông tay chuyện trong nước, tự mở một quán cà phê ở Florence. Hồi trước rảnh rỗi không có việc gì làm hắn từng tìm học làm đồ ngọt chuyên nghiệp và vài món Ý đơn giản, không ngờ rằng có ngày dùng tài nấu nướng để kiếm cơm, thu nhập cũng không tệ lắm, đương nhiên cũng có nhiều chị em tới quán vì gương mặt này của hắn.


Hắn và Nghiêm Hạo Tường cứ thế chẳng giải quyết được gì, có lẽ lúc ban đầu còn gửi tin nhắn, gọi điện thoại qua, nhưng Lưu Diệu Văn càng muốn tin tưởng hắn không làm gì cả, sau đó ngầm thừa nhận hắn biến mất.


Sau khi chia tay, có rất nhiều hành vi, biểu hiện của Nghiêm Hạo Tường trở nên hợp lý. Trong ánh mắt y mãi mãi hiện hữu tình cảm ủ dột như thế, bởi vì y vẫn luôn nhìn tới một người khác qua Lưu Diệu Văn. 


Hắn đã từng tin tưởng một tình yêu như thế, hắn tin rằng mặt trăng sẽ chạy đến với hắn. Nhưng ảo ảnh vẫn luôn là giả dối.


Trăng tàn cong, hư ảnh hiện, rời người thương tiếc.



“Diệu Văn”. Ai đó đang gọi tôi. Tôi mở mắt ra, khuôn mặt Nghiêm Hạo Tường trở nên rõ ràng, y nhẹ nhàng ve vuốt khóe mắt tôi, mơn trớn khuôn mặt tôi. “Mơ phải ác mộng sao”. Tôi thấy tơ máu giăng đầy mống mắt y, cùng nét mỏi mệt không giấu nổi giữa hai hàng lông mày. Trong lòng có chút tê dại, tôi tránh tầm mắt y lạnh nhạt bảo: “Sao anh còn chưa đi”.


“Tôi sẽ không đi”. Y yên lặng nhìn tôi, tay đổi vị trí, mơn man sợi tóc bị tôi đè đến hơi lộn xộn. À, tôi gật đầu, anh không đi thì tôi đi. Tôi chán ghét bệnh viện, nơi đây là hỗn độn của sinh ra và chết đi, mừng vui đan xen cùng thống khổ, quẩn quanh khắp chốn. “Diệu Văn, bây giờ em cần ở đây an tâm chữa bệnh, đừng nghĩ đến chuyện gì khác, nghe lời”. Y đè lại tôi, người đang muốn xuống giường, động tác dịu dàng nhưng sức dùng không nhẹ.


“Anh muốn tôi nghĩ gì? Anh cho rằng tôi có thể nghĩ gì?”. Tôi cảm thấy buồn cười. “Bệnh của tôi còn cần một người lạ quyết định xem có nên trị hay không à? Sao nào, vua màn ảnh Nghiêm giỏi quá rồi, không có phim nào quay nên rảnh rỗi chạy tới chỗ người dưng như tôi để phóng thích sức hút?”. Hẳn là tôi cười trào phúng lắm, bằng không sắc mặt Nghiêm Hạo Tường làm sao trầm xuống trong nháy mắt.


Y luôn rất ngang ngược.


“Diệu Văn, đừng đánh cược tính mạng của mình để chọc tức tôi nữa được không”.


Chỉ một câu, mẹ nó nước mắt tôi thiếu điều bị y ép xuống, hóa ra y hiểu rằng tôi đang dỗi với y à. Mẹ nó chính là nắm chắc tôi còn yêu y nên mới có sức lực như thế đúng không? Đáng tiếc tôi quá uất ức, tôi không thể nào điều khiển lòng mình không yêu y, nhưng tôi có thể khống chế nó từ chối hết thảy của y.


“Diệu Văn, thực xin lỗi”. Vì sao luôn là sau khi không thể vãn hồi mới nói câu xin lỗi? Vì sao biết rõ bản thân có lỗi với tôi còn muốn chọc tôi? Tôi nghiêng đầu không nhìn ánh mắt y, đến giờ này tôi cũng không thể nào nhìn thẳng vào mắt y. Cửa sổ không đóng, gió lạnh phất phơ bay vào, thấy thế y đứng dậy, đứng ở bên cửa sổ quay đầu nhìn tôi. Gió thổi mái tóc y rối bời, thứ trong mắt y lộ ra, là ngọn lửa rực rỡ cháy hừng hực.


Nghiêm Hạo Tường sắp xếp cho tôi phẫu thuật xong xuôi, sợ tôi không nghe lời y, ngày nào cũng ngồi cạnh canh tôi không rời nửa bước, mặc kệ tôi không muốn gặp y. Thế là tôi trở thành một tên nhóc lớn tuổi, ăn cơm cần y đút, uống nước cần y bưng, quần áo nhờ y mặc, như thể tay chân tôi chỉ là vật làm cảnh. Y vẫn ôm tôi vào lòng, giữ thật chặt, tưởng chừng như tôi là khói mây, chớp mắt một cái sẽ tan đi mất.


Tôi không thoát khỏi y, cũng không thể nào trốn tránh y. 


Tôi chỉ có thể bị động đón nhận, sau đó tự đấu tranh tư tưởng dữ dội, một bên vì y mà trái tim điên cuồng loạn nhịp, một bên cảnh cáo mình đừng giẫm lại lên vết xe đổ. Tôi nhớ tới lý do y làm như vậy, có phải bởi vì người phụ nữ đó quay trở lại rồi không cần y nữa, cho nên y lại tới tìm tôi làm trò tiêu khiển. Nghiêm Hạo Tường chính là một cơn gió, tôi không bắt được y, ngày mai y bay đến đâu không ai hay biết.


Tôi chỉ có thể dựa vào tình yêu đơn côi mà quả cảm dành cho y, để đổi lại một tương lai đồng hành bên y vĩnh viễn không rời.


Tôi không thể nào tin y, tình yêu nếu không có sự tin tưởng sẽ không thể nào tiến xa.


Vì vậy chúng tôi chỉ có thể duy trì mối quan hệ bất thường này, không ở bên nhau.


Lại là một đêm trăng khuyết. Nghiêm Hạo Tường giúp tôi kéo rèm cửa sổ, còn tôi chậm rãi khép mi. Trong lúc nửa tỉnh nửa mê tôi bỗng nhiên nghe thấy tiếng người, khiến tôi tỉnh lại ngay lập tức, phát hiện là Nghiêm Hạo Tường.


“Diệu Văn, em ngủ đi”.


“Tôi không biết nên nói với em như thế nào, những lời này tôi muốn nói từ lâu, luôn cảm thấy đêm nay thích hợp. Bình thường không dám nói em nghe, tôi sợ em nghe xong cũng chỉ cười thờ ơ, nói một câu sau đó thì sao. Nếu thật vậy, tôi sẽ phát điên mất”.


“Tôi đã phạm phải một sai lầm, tôi thêu dệt cho em một lời nói dối đẹp đẽ, khi nó bị vạch trần, em thất vọng nhưng rời đi một cách phóng khoáng, còn tôi vẫn bị mắc kẹt trong chính những gì mình tạo nên, không thể thoát ra. Tôi nghĩ rằng đó là hình phạt mình phải chịu sau những gì đã gây ra cho em, tôi yêu em, sau đó em rời khỏi tôi. Tôi muốn nói câu xin lỗi em hàng ngàn lần, nhưng ba từ này quá đơn điệu và bất lực”.


“Ý nghĩ ban đầu của tôi vừa tồi tệ vừa ngoan cố, tôi tưởng rằng mình không thể buông bỏ cô ấy, nhưng khi cô ấy trở lại và em rời đi, tôi mới phát hiện suy nghĩ ai đó không thể buông bỏ được một người quá mức điên rồ, không ăn ngon không ngủ yên, trong đầu đều là người đó, hận không thể đào ba thước đất đào người ta đến trước mặt mình. Không phải tìm một người thay thế”.


“Chúng ta chỉ quen nhau ba tháng, nhưng tôi tìm em đã ba năm. Tôi biết đó là việc mình cần làm, nhưng cảm giác không dễ chịu một chút nào. Diệu Văn, tôi rất yêu, rất yêu em, do tôi ngu ngốc, phải đến khi em không còn yêu tôi, tôi mới nhận ra. Có lẽ tình cảm tới muộn đến cỏ hoang cũng không bằng, nhưng tôi không muốn tình cảm này trở thành bụi tro”.


“Em không phải người thay thế, em là báu vật khiến tôi nghĩ suy, đặt tâm tư vào. Có lẽ em không đồng ý quay lại bên tôi, nhưng tôi tìm được em rồi sẽ không bao giờ buông tay, mãi mãi cũng không”.


“Diệu Văn, yêu em, là chuyện tôi có thể làm cả một đời”.


Tôi phát hiện nước mắt của đàn ông


thật sự có thể nhiều đến mức làm ướt nhẹp cả chăn gối.



Tôi đã được chữa khỏi.


Kỳ thật vốn cũng không phải bệnh nặng, toàn do tôi dùng dằng tới giờ. Ngày xuất viện tâm trạng Nghiêm Hạo Tường rất tốt, tôi vẫn như trước tay chân trở thành vật trang trí, y thu dọn hành lý, chạy lên chạy xuống không biết mệt, còn ôm tôi kéo vào trong xe. Những lời nói đêm đó thỉnh thoảng sẽ vang lên bên tai tôi, tôi luôn cảm thấy mình là người mềm lòng, bây giờ xem ra đúng là thật. Lời độc thoại đến từ đáy lòng Nghiêm Hạo Tường đêm khuya ấy, khiến tôi tin tưởng lại rằng y yêu tôi, thật lòng yêu tôi.


Đêm đó rất yên bình, gió cũng hiền hòa, chúng tôi tay trong tay dạo bước trên đường phố Florence, không ai đề cập đến chuyện trước kia, cũng không nhắc tới ái tình.


Chúng tôi chỉ đi bộ cùng nhau.


Giữa chừng y nhận được một cuộc gọi điện thoại, khi trở về y nghiêm túc nói với tôi rằng mình sẽ đi. Tôi ngây ngẩn, cuối cùng đã đến ngày y rời đi rồi à. Y có vẻ vội vàng nhưng trông rất bình tĩnh, y nói, tôi sẽ trở lại, chắc chắn.


Tôi ngơ ngác nhìn bóng lưng y biến mất trên đường phố Florence, trái tim tôi bị lấp đầy bằng nỗi buồn không tên.


Hạ Tuấn Lâm gọi điện thoại cho tôi.


Trên mạng tràn lan tin tức về chúng tôi, tất cả các loại hình ảnh được đăng lên, tôi đoán chừng tất cả liên lạc và các phương tiện xã giao của mình khác đều sôi trào. Ban đầu tôi không muốn chờ Nghiêm Hạo Tường trở về, nhưng tôi đột nhiên muốn nhìn xem y muốn xử lý chuyện này thế nào.


Chuyện này liên quan đến sự nghiệp diễn xuất của y.


Tôi chặn hết mọi thông tin trên mạng, trôi qua mỗi ngày bằng cách chạy đến cửa hàng của mình, lúc đóng cửa đứng ở giao lộ mãi đến sáng rạng hôm sau mới về nhà, tôi biết, thời gian Nghiêm Hạo Tường chưa về luôn không trọn vẹn. Tôi đương nhiên còn yêu y, y có một loại ma lực khiến tôi trải qua ngàn buồm còn có thể yêu y.


Y đã nói y sẽ trở về, tôi liền lười đi.


Tôi bao biện cho mình, nhưng thật ra tôi đang tin tưởng y lần nữa.


Ngày này qua ngày khác, tôi phát hiện cảm giác chờ đợi không dễ chịu chút nào. Trong trái tim luôn có khe hở không được lấp đầy, phiền muộn và buồn bực chất chồng trong lồng ngực không thể nào sinh ra cộng hưởng, khiến cơ thể bị đè nén khôn nguôi, biết rõ có thể chờ không được một kết quả nhưng vẫn ôm hy vọng.


Nghiêm Hạo Tường năm ấy cũng tìm tôi với tâm thái này sao. 


Nếu thật vậy, tôi nghĩ rằng mình có thể tha thứ cho y.


Khi tôi không biết đã đi bộ bao nhiêu ngày dưới ánh đèn mờ ảo vào sáng sớm, cuộc gọi của Hạ Tuấn Lâm lại đến.


Câu trả lời của Nghiêm Hạo Tường rất đơn giản.


Một ảnh chụp thư viết tay tuyên bố, một đôi tay nắm chặt lấy nhau.


Thứ đồ này, chụp khi nào tôi không biết.


Y nói, y cũng muốn yêu một người thật tốt.


Hình như tôi ngày càng thích khóc.


Một ngày sau khi tôi nhìn thấy câu trả lời của Nghiêm Hạo Tường, tôi đợi đến một giờ ba mươi phút sáng mới đóng cửa chuẩn bị trở về. Tôi từ từ khóa cửa, gió thổi qua nhưng tôi không mặc áo khoác, tôi nhìn bóng mình kéo dài trên mặt đất cho đến khi nó từ một biến thành hai.


Dường như y rất mệt mỏi, quầng thâm mắt hiển lộ,. Trên mặt lộ ra ý cười nhẹ nhàng, tôi ôm y.


“Diệu Văn, tôi đã về rồi”.


“Tôi biết ngày hôm đó em không ngủ, tần suất hô hấp của em khi ngủ không nhanh như thế”.


“Bây giờ tôi là di dân thất nghiệp, em có thể xem xét thu nhận tôi không?”.


Kẻ bị khùng mới cần một tên thất nghiệp, tôi thầm nghĩ. Nhưng hóa ra, tôi bị khùng thật. Tôi nói tôi nuôi y.


Tôi có thể dựa vào một trái tim quả cảm mà vững lòng với y đến cùng, y cũng thế. Giấc mơ ngày hôm đó của tôi dường như một điều gì đó, trước ngàn vạn chiếc thuyền có mặt trên đời, y chỉ đi với tôi.


Một giờ ba mươi tư phút,


Trăng khuyết Firenze của tôi, vì tôi mà treo cao. 


END. 


Nhận xét

Bài đăng phổ biến