[Edit | Nghiêm Văn] Rơi xuống hồ trăng
Tác giả: 江淮不加糖✨
Edit + Beta: 6ty4
Anh trai tỉnh táo lạnh nhạt trong sạch x Em trai cố chấp ngây thơ vô số tội/ OOC
Anh em ruột/Tối tăm u ám/Bệnh hoạn khó hiểu/Ngôi thứ nhất
BGM: Chương đầu tiên bản sonata piano “Ánh trăng” giọng Đô thăng thứ
Một bản nháp từ hai năm trước, tôi nhìn thấy liền tiện thể sửa chữa một chút rồi đăng lên
“Tôi và Adeline cùng rơi xuống nước rồi chết chìm”.
Lần đầu tiên tôi gặp Chân Kỳ là năm tôi mới mười bốn tuổi.
Tôi rất ghét Chân Kỳ, tôi ghét cái cách ả khoác cánh tay anh hai tôi bước vào nhà tôi, tự xưng là bạn gái của anh ấy, cũng ghét cái cách ả giả vờ như quen thuộc lắm mà xoa đầu tôi, dù rõ ràng bọn tôi chưa từng gặp qua lần nào. Đáng ghét hơn cả là thái độ bước vào nhà tôi mà như bước vào nhà mình của ả, khao khát sôi sục từ đáy mắt ấy chẳng thèm giấu đi.
Ấy mà mẹ tôi vẫn có thể bình tĩnh bước ra đón ả vào, gọt hoa quả rồi nướng điểm tâm, thậm chí còn lấy nước táo anh hai mua cho tôi ra mời ả uống. Tôi bất mãn chạy vào trong bếp, mếu máo bảo bà không được cho Chân Kỳ uống nước táo của tôi, kết quả quay đầu lại đã thấy anh hai đang tựa người lên cửa phòng bếp.
Anh lười nhác dựa vào cửa, nhướng mày, thậm chí còn nở một nụ cười trêu chọc: “Uống một cốc nước táo của em là em đã giận rồi? Từ nhỏ anh dạy em phải biết chia sẻ, em học rồi để đâu thế?”.
“Anh bảo em rằng nên chia sẻ đồ của mình với người mình thích cơ mà”. Tôi cúi đầu, giọng nhỏ hơn ban nãy không ít, nảy lên từ đáy lòng là mấy phần chột dạ. Tôi thỉnh thoảng thận trọng ngước lên nhìn anh, sợ anh không vui. Ấy mà tôi lại thấy mình ấm ức, rõ rành rành là cho đi nước táo của tôi, tôi cứ không muốn cho Chân Kỳ uống đấy. Nhưng tôi lại sợ anh hai tức giận. Trước giờ tôi không sợ trời chẳng sợ đất, có thể trèo tường, lật ngói, ấy mà sợ nhất một cái nhíu mày của Nghiêm Hạo Tường, chỉ cần một lần nhíu thôi là tôi đã lo lắng nửa ngày.
Song, thật bất ngờ, Nghiêm Hạo Tường không có đến cả một cảm xúc bất thường, như thể người tôi căm ghét không phải bạn gái anh. Anh không bực bội cũng chẳng thấy phiền hà, ngược lại còn giơ tay xoa đầu tôi, giọng điệu nhẹ nhàng hơn một chút: “Ngoan nào, hết rồi thì anh mua thêm cho”.
Nghe vậy, mẹ tôi đứng một bên im lặng nhìn điểm tâm trong lò nướng mới quay ra lườm anh một cái, giọng điệu thờ ơ, nghe không ra cảm xúc: “Con không nên dẫn con bé về nhà”.
Anh hai trông vẫn như cũ, biếng nhác và khinh thường, nhún vai: “Cô ấy bám con dai quá, con không còn lựa chọn nào khác, đành phải dẫn về để mẹ cứu ấy mà”.
Họ nói những lời của người lớn mà tôi không hiểu được, tôi bĩu môi, rót hơn nửa chai nước ép táo từ bếp lên, mở tủ lạnh rồi nhét vào trong, đồng thời cảnh cáo hai người họ lần nữa: “Không được đưa nước táo của con cho Chân Kỳ đâu nhe!”.
Sau đó cả mẹ và anh hai tôi đều cười, hai người cùng nói ừ.
Quả nhiên, sau ấy, tôi không còn gặp lại Chân Kỳ nữa.
//
Lần tiếp theo tôi gặp Chân Kỳ là vào năm tôi hai mươi tuổi, cũng chính là hiện tại.
Nhìn ả ăn mặc quyến rũ và trưởng thành hòa mình vào những phu nhân giàu có của xã hội thượng lưu, từ đôi ba câu, tôi biết được rằng ả đã dính lấy cậu cả bụng dạ nham hiểm nhà họ Nhâm, có trời mới biết ả dùng thủ đoạn nào để người ta giữ ả bên cạnh, tóm lại cũng đã lâu rồi.
Cậu ấm nhà họ Nhâm có quan hệ không tồi với anh hai, cũng không biết có phải chơi chung với nhau lâu thì mắt nhìn người cũng trở nên giống nhau hay không, người anh hai mấy năm trước không cần bây giờ được hắn nhặt về nhà, mặc dù không ai trong giới biết chuyện này nhưng trong lòng tôi vẫn thầm tặc lưỡi.
Chân Kỳ là người có thủ đoạn. Tôi cầm ly nhẹ nhàng nhấp một ngụm champagne, là rượu vang hảo hạng, màu sắc tươi sáng, tinh khiết, trong suốt, khi hương vị tươi mát dần tan đi, là tiến vào lúc lấy thanh thoát làm chủ đạo, không chỉ vậy còn có hương trái cây ngon ngọt hài hòa. Áng chừng là để phù hợp với khẩu vị của tôi, với hàm lượng đường tương đối cao, nên không khó nuốt.
Anh hai đang bận rộn bàn chuyện làm ăn, tạm thời không để ý đến tôi, thế là tôi chỉ có thể nhìn Chân Kỳ, giữa đám đông, chạm mắt chính xác với tôi, sau đó cầm ly rượu lả lướt bước đến chỗ tôi.
“Đã lâu không gặp, cậu chủ nhỏ”. Ả cười đến chói mắt, chiếc váy dài đỏ tươi làm nổi bật dáng vẻ kiều diễm như đóa hồng đỏ, hơn nữa làn da ả vốn trắng, thêm lớp trang điểm chỉn chu lại càng rạng rỡ, càng làm nổi bật vẻ đẹp trang nghiêm của ả. “Nào ngờ cậu đã cao lớn tới nhường này rồi, lần trước tôi gặp cậu, cậu vẫn chỉ là một cậu bé mà thôi”.
Tôi mỉm cười, nâng ly lên ra hiệu: “Lần trước gặp chị Chân Kỳ, chị cũng chưa có đẹp như bây giờ đâu à nhen”.
Tôi nhớ, năm đó, trong bếp, mẹ và anh hai đều ngầm hiểu ra vẻ bí hiểm. Sau khi tôi giấu nước táo ở góc xa của tủ lạnh, anh hai lại cùng tôi bước vào phòng, không quan tâm tới vị khách qua đường đợi ở phòng khách mang danh “bạn gái” nữa. Không biết mẹ tôi đã nói với ả điều gì, nhưng khi ả rời đi, đôi mắt ả còn sưng đỏ, toát ra cảm xúc vô cùng phức tạp, tôi nhất thời không rõ là oán hận nhiều hơn hay sợ hãi nhiều hơn.
Chân Kỳ là một người cực kỳ tham vọng. Lúc ả vừa vào cửa tôi đã nhìn ra. Có lẽ ả cho rằng bản thân giấu rất kỹ, nhưng không ai nói cho ả biết, ả có một cặp mắt hồ ly. Bị một đứa trẻ ngày ngày chỉ biết quan tâm đến niềm vui của bản thân và anh hai, không quan tâm đến bất kỳ điều gì khác nhìn phát đoán ra ngay lòng dạ, ả làm sao trốn được con mắt của bố mẹ và anh trai tôi.
Nói đi cũng phải nói lại, anh hai đúng là đồ xấu xa, rõ ràng biết tất cả mọi chuyện, nhưng cứ im ỉm chẳng nói gì cả, để mặc vở hài kịch diễn ra trước mắt, thưởng thức xong rồi thì chẳng thèm tốn công xử lý, liền giả ngơ mà dẫn về nhà tôi, tất nhiên là sẽ có người thay anh thu dọn, anh còn có thể vui vẻ đến nhàn rỗi, có tâm trạng chơi với tôi một lúc.
Đêm đó, sau khi Chân Kỳ rời đi, mẹ tôi vào phòng mắng anh hai một trận. Anh ấy không quá nghiêm túc lắng nghe, chỉ giúp tôi lắp ghép lego và gật đầu đáp “Dạ”. Cũng may vốn dĩ mẹ không trách anh, chỉ tùy ý cằn nhằn một chút, bằng không bố sẽ không để mẹ vào phòng. Nếu mẹ tôi thật sự tức giận, ai cũng không thể chọc bà, anh hai thường ngày lạnh lùng hay kiêu ngạo đến đâu cũng không thể thoát khỏi việc làm nũng xin hòa, bằng không ba người đàn ông chúng tôi không có ngày sống dễ chịu.
Làm sao Chân Kỳ có thể là đối thủ của mẹ tôi được, chỉ một anh hai thôi đã khiến ả đau khổ, chứ đừng nói đến ý đồ xấu muốn đùa giỡn của anh - ném một cô gái trẻ nhà nghèo chỉ có lòng tham không có tâm tư đề phòng vào tay người đàn bà đã lăn lộn trên thương trường hơn hai mươi năm. Làm sao sống sót nổi kia chứ. Tôi còn cảm thấy thương thay Chân Kỳ.
//
Quả nhiên, ả không thích nghe lời này, cặp mày mỏng mảnh nhẹ nhàng cong lên, nụ cười đon đả trên mặt xuất hiện tì vết, như thể lớp phủ sương bị rơi rụng. Nom ả muốn rót ly rượu trong tay mình xuống đầu tôi để tôi tỉnh táo lại, nhưng ả còn lâu mới có gan làm thế.
Thế là hai chúng tôi rơi vào sự im lặng kỳ dị. Tôi không bận tâm, không xấu hổ cũng không bối rối, chậm rãi nhấp một ngụm rượu trong ly, sau đó thản nhiên đặt ly rỗng lên khay do một người phục vụ đi ngang qua mang theo, chậm rãi nở nụ cười: “Vậy chị chơi vui vẻ nhé, em đi bây giờ ạ”.
Khi tôi quay người, một bàn tay mảnh khảnh nắm lấy cổ tay tôi, ả kéo cánh tay tôi lại gần và bước lên phía trước để thu hẹp khoảng cách. Hương hoa hồng pha trộn với một mùi thơm mà tôi không thể phân biệt được lọt vào mũi tôi, theo bản năng tôi cố gắng lùi lại, nhưng bị một câu dửng dưng của ả đóng đinh: “Cứ tưởng là tôi không nhìn ra sao cậu chủ nhỏ, về cảm xúc của cậu đối với anh cậu ấy”.
Sao tự dưng lại nhắc đến anh trai tôi rồi. Tôi thầm bĩu môi, ả đúng là biết cách tìm chủ đề mà, nhưng trên mặt tôi không để lộ cảm xúc dư thừa nào cả, dù trong lòng tôi đã cuồn cuộn sóng trào. Tôi nghiêng đầu nhìn ả, bày ra vẻ mặt vô tội: “Tôi thì có cảm xúc gì với anh trai mình?”.
“Người ngay thẳng không nói chuyện lòng vòng”, ả chớp mắt, cảm xúc trong ấy phức tạp. “Lưu Diệu Văn, đừng giả vờ không biết gì, vô ích thôi”.
Có vô ích hay không tôi vẫn phải giả vờ tiếp. Cứ coi như giữa hai người chúng tôi có quá nhiều sóng ngầm trào dâng, tôi cũng tuyệt đối không thể tự mình nói ra điều gì gây sốc được. Quanh hội trường nhìn có vẻ ồn ào, thực tế người bên trong đều “thành tinh” hết cả, tai ai cũng như gắn ra đa liên tục theo dõi đủ loại tin đồn. Mỗi lời nói ở đây không có gì là bí mật, nếu tôi nói bất cứ điều gì không nên nói, vậy coi như xong đời.
Chẳng biết Chân Kỳ mới đến đây không hiểu cách chơi của cái giới này hay cố ý tạo ra chủ đề bàn tán, tôi sẽ không để chuyện này dính líu đến tôi và anh hai. Ngay khi tôi chuẩn bị nói, một cái chạm mát lạnh phát ra từ mu bàn tay tôi, lực kéo vừa đủ khiến tôi lùi lại vài bước, chui vào lồng ngực rắn chắc, mùi hương lạnh lẽo và quen thuộc ngay tập tức bao trùm lấy tôi. Bàn tay đè lên tay tôi mang theo hơi lạnh, nhưng nhiệt độ từ từ tăng lên dọc theo sự chạm vào của da, dần trở nên nóng.
Anh hai luôn xuất hiện vào đúng thời điểm. Nét mặt điềm tĩnh, giọng điệu không thấp chẳng cao, trạng thái cũng bình thản, anh gọi một tiếng “chị dâu”. Cậu cả họ Nhâm lớn tuổi hơn anh, anh gọi một tiếng này chẳng sai.
Điều khiến tôi ấn tượng nhất là khả năng diễn xuất của anh quá xuất sắc, như thể giữa họ chưa từng có quá khứ nào, chưa từng có ký ức không vui nào. Không có vẻ ngạo mạn từ trên cao nhìn xuống, không có sự xấu hổ đớn đau, chỉ còn lại nụ cười mỉm lạnh lùng, tĩnh lặng và khách sáo.
Vẻ mặt Chân Kỳ thay đổi trong nháy mắt, nhưng tôi đã không còn để ý ả ra sao nữa, ả nói sao làm gì cũng chẳng liên quan tới tôi, người phát ngôn của tôi đã vào chỗ, tôi không cần quan tâm làm gì. Vậy nên suy nghĩ của tôi bay nhảy lung tung, cuối cùng rơi xuống một câu hỏi: vừa nãy liệu anh có nghe thấy tôi và Chân Kỳ đang dùng dằng điều gì không.
Câu cảm xúc đối với anh trai ấy… Anh có nghe thấy không đây.
//
Anh hai kéo tôi ra đằng sau, ngón tay ấn vào cổ tay tôi không buông ra. Bằng gương mặt bình tĩnh, anh điềm nhiên gọi một tiếng “chị dâu”. Chân Kỳ đứng đó gần như xanh mặt vì tức giận, nhưng anh cũng chưa có ý định để ả đi. Tôi khẽ cười, anh hai đang thay tôi đòi nợ đấy, ai bảo ban nãy Chân Kỳ cứ khăng khăng kéo tôi nói nhảm một hồi.
Nhưng tôi nghĩ, có lẽ còn vì anh hai nghe được câu nói kia.
Song, tôi thầm cân nhắc, có thể anh hai không nghĩ nhiều. Đối với tình yêu và sự lãng mạn, anh luôn hờ hững, lạnh nhạt, luôn là người xa cách trước tất cả yêu hận tình thù trên đời này, giống như một vị thần từ bi nhìn thấy lòng tham, sân si, giận hờn, ái tình của loài người, nhưng chẳng hề bị lay chuyển.
Năm ấy, anh dẫn Chân Kỳ về nhà, không phải vì anh đặt quá nhiều suy nghĩ và cảm xúc vào ả, mà đơn giản là vì anh thấy nó buồn cười. Nhìn người phụ nữ này kiêu ngạo sử dụng cái gọi là tình yêu cao quý vì lợi ích của mình, ả tự cho rằng mình thông minh, nhưng thực tế, lại xuẩn ngốc và nực cười. Anh hai chính là người như thế. Anh nhìn mọi thứ rõ ràng, luôn ở nơi xa không thèm đếm xỉa, dù cảm thấy nhàm chán xong cũng chẳng tốn sức, tốn lòng lên loại người và sự tình này một chút nào, sẽ chỉ lặng lẽ dùng sự thờ ơ của mình đập vỡ tòa tháp thiên đường của ả.
Về mặt lô gíc mà nói, Chân Kỳ nên hận anh hai đến tận xương tủy.
Nhưng, nhìn người phụ nữ lộng lẫy trước mắt, tôi lại thấy dù ả có giả vờ nói chuyện như mây trôi nước chảy cũng không thể giấu đi hai đầu mày đang khủng hoảng, hay những ngón tay quấn chặt vào nhau như bao sợi dây leo xanh chết người, như thể cố gắng đầu độc bản thân đến chết. Ả sợ anh hai còn hơn hận anh ấy.
Tôi không có tâm trạng lắng nghe họ đang nói gì, dòng suy nghĩ lang thang vô tận vòng trở về, phát hiện trước mặt chỉ còn mỗi anh hai. Anh buông tay đang giữ tôi ra, sau đó cầm một miếng bánh ga tô nhỏ đặt vào lòng bàn tay tôi, giọng điệu dịu dàng, cặp mắt cong cong: “Lấy một ít đồ lấp đầy dạ dày đi, đợi tí nữa anh dẫn em ra ngoài ăn món khác”.
Bánh kem việt quất, mứt hoa quả đỏ tía lấp lánh dưới ánh đèn. Kem ngọt vô tình dính vào ngón tay tôi, đầu ngón tay trắng sữa một mảng. Tôi duỗi nó ra cho anh hai nhìn, cười nói với anh, anh hai ơi, anh nhìn xem, trông có giống hai cái tai của chú thỏ nhỏ không.
Anh mỉm cười, những ngón tay khớp xương rõ ràng của anh nhẹ nhàng nắm chặt lấy tôi, sau đó kem ngọt biến mất, hoàn toàn tan chảy vào lòng bàn tay anh hai. Cặp mày và đôi mắt sắc bén của anh toát lên một luồng khí lạnh lẽo, nụ cười của anh gần như không chạm đến đáy mắt, anh khẽ khàng bảo, anh hai nuốt hết thỏ nhỏ mất rồi.
Vậy thì, anh hai hãy bù lại cho em bằng chính anh đi.
Tôi khẽ cười, sau đó ôm lấy anh không chút do dự.
//
Thật ra Chân Kỳ nói đúng, tình cảm tôi dành cho Nghiêm Hạo Tường quả thật hơi bất thường. Nghiêm Hạo Tường lớn hơn tôi năm tuổi, từ nhỏ anh đã có giác ngộ của một người anh trai - chiều chuộng, thân thiết và nhượng bộ tôi. Khác với anh trai nhà người ta, anh không bao giờ bắt nạt tôi, xưa nay sẽ không giận tôi, tôi muốn thứ gì anh đều cho tôi.
Hồi tôi còn bé, bố mẹ bộn bề công việc, không có nhiều thời gian chăm sóc tôi hàng ngày, cho nên coi như tôi được một tay Nghiêm Hạo Tường nuôi lớn. Khi tôi còn học tiểu học, bảo mẫu, cũng là dì Lương, lái xe đưa đón tôi và anh đến trường. Mãi cho đến khi anh hai học cấp hai, anh không còn nhờ người khác đón nữa, cũng không để ai đưa đón tôi, mà tự lo mọi thứ. Có điều, cũng may, từ nhỏ anh đã là đứa trẻ không để người khác phải bận lòng, chúng tôi đi học cùng nhau cho đến khi anh ấy tốt nghiệp cấp hai chưa hề xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Tôi gắn bó với anh hai, dính lấy anh từ nhỏ đến lớn. Tôi cảm thấy mỗi người ai cũng có ít nhiều cảm giác “gà con”, và không nghi ngờ gì, tôi chính là người bệnh mắc chứng này nghiêm trọng nhất. Trong hai mươi năm ngắn ngủi của cuộc đời tôi cho đến nay, anh hai là một phần không thể thiếu. Anh có thể là anh trai của tôi, thậm chí không khác gì một người cha. Anh mãi mãi đứng vị trí thứ nhất trong tôi. Anh có thể là bất kỳ vai trò nào trong cuộc đời tôi. Vì vậy, tất nhiên, anh cũng có thể là người yêu của tôi. Tôi chẳng thấy điều đó là sai trái, thậm chí còn thấy đó là điều hiển nhiên.
Dù sao, loại người như tôi ấy mà, cả đời không yêu đương cũng chẳng sao, nhưng nếu không có anh hai, tôi chẳng thể sống nổi ngày nào.
Năm mười sáu, mười bảy tuổi là giai đoạn tràn ngập ảo tưởng và tò mò về tình yêu lẫn tính dục, linh hồn non nớt thường bất giác bị thu hút bởi những người và sự vật có sức hút. Không hề bất ngờ, vào thời điểm ấy, tôi đã bị Nghiêm Hạo Tường mê hoặc đến thần hồn điên đảo, tình cảm từ đó biến chất.
Tôi của năm mười sáu hay mười bảy tuổi luôn không hề ngại ngần, cho tới bây giờ vẫn luôn không tự giác có cảm giác ngăn cách. Sau giờ học, tôi luôn vội vã vào phòng anh hai, lăn lộn trên giường vài lần, rồi lục lọi tủ quần áo và chạy vào phòng tắm, buổi đêm coi như sẽ ngủ ở đây. Hồi đó, anh hai học đại học yên phận sống trong ký túc xá, một tuần về nhà một lần, nhưng mỗi lần về phòng của anh ấy không bao giờ gọn gàng, thậm chí còn lộn xộn hơn trước.
Song, vừa khéo vào một hôm thứ tư nào đó, sau khi tự học buổi tối xong, tôi vẫn theo thói quen chạy vào phòng anh trai. Đêm đó, tôi làm một đề toán khó, làm xong đầu tôi đau nhức như muốn nứt ra, không còn tâm tư nghĩ ngợi, chỉ muốn tranh thủ tắm rửa và đi ngủ để thư giãn đầu óc. Thế là, tôi lấy bộ đồ ngủ của mình và đẩy cửa phòng tắm ra. Hơi nóng bốc lên và hơi nước ẩm ướt bên trong bao phủ khuôn mặt tôi, tôi kinh ngạc mở tròn hai mắt. Cơn buồn ngủ bị cảnh tượng trước mắt dọa cho bay biến, tôi đứng đó chết lặng.
Đầu vòi hoa sen bật mở, dòng nước ấm áp nhỏ giọt xuống tấm lưng rộng trần trụi của anh, hơi nước mờ mịt xoáy trong mắt anh, đôi mắt đen tuyền tựa đá obsidian mịn màng như thể dung chứa một hồ nước sâu. Anh không có ý định né tránh, giữ nguyên tư thế như trước khi tôi bước vào, đứng lặng lẽ trong nước. Hơi nước từ từ làm ướt tóc anh, lần theo từng tấc da của anh, đường nhân ngư và cơ bụng săn chắc, làn da trắng lạnh nhợt nhạt bởi ánh sáng vàng mờ ảo mà nhuốm màu như mật ong, hình dáng rõ ràng, đường cong sắc nét, cặp chân thon dài rắn chắc, đến biểu tượng nam tính khiến người ta ngạt thở.
Hiện thân của chàng thơ. Anh là Adeline của tôi.
Anh hai nhìn chằm chằm vào khuôn mặt ngớ ngẩn của tôi. Đại khái là thưởng thức đủ loại vẻ mặt từ kinh ngạc đến bối rối, anh tắt vòi hoa sen, giọng trầm thấp và khàn khàn nhuốm màu lười biếng và trêu chọc: “Muốn tắm chung với anh hai à?”.
Bàn tay ướt át đột nhiên che cổ tay tôi mà không báo trước, anh dội nước nóng lên người tôi, nhiệt độ nóng như thiêu đốt khiến tim tôi run rẩy. Tôi ngước lên nhìn anh, nhưng anh vẫn bình tĩnh như thường: “Vào đi, anh tắm xong rồi”.
Nói xong, anh lấy một chiếc khăn gần đó và nhanh chóng lau vết nước trên người, rồi quấn lấy phần thân dưới. Sau đó, anh véo mặt tôi với giọng điệu nhẹ nhàng: “Lần sau nhớ gõ cửa nhé, quỷ vụng về”.
Đêm đó, tôi mơ một giấc mộng dài. Trong mỗi phân cảnh đều có Adeline của tôi ôm tôi, hôn tôi.
Lúc ấy, tôi hiểu rõ, tình cảm tôi dành cho Nghiêm Hạo Tường chẳng còn là một viên ngọc quý thuần khiết không tì vết, mà là một giọt nước mắt óng ánh sắc xanh.
//
Sau khi rời khỏi sảnh tiệc, tôi kéo anh đến chợ đêm. Lúc này, phố ăn vặt đã nhộn nhịp và đông đúc, anh hai chủ động nắm tay tôi, nói rằng sợ quá đông người chen vào thì chúng tôi sẽ bị tách ra. Ngón tay anh luôn lạnh, tôi siết chặt, muốn sưởi ấm nó một chút.
Cuối cùng, tôi chọn một quầy hàng bán hoành thánh và gọi một phần hoành thánh dầu đỏ. Tôi ăn, anh hai nhìn tôi ăn. Anh không quá thích những thức ăn đường phố bán rải rác ven đường thế này, đồ ăn vặt anh ăn cũng ít, tuổi còn trẻ mà sống có ý thức về sức khỏe như bậc phụ huynh, thậm chí hiếm khi chạm vào nước ngọt. Dưới lối sống già nua của anh, cuối cùng tôi đã trở thành một tín đồ của “punk dưỡng sinh”. Ví dụ như, ngay bây giờ tôi đang cầm bát hoành thánh này, thứ trong mắt anh hai là "thực phẩm ba không", ăn đến thỏa thuê, rồi khi về nhà sẽ lén dùng trà phổ nhĩ cao cấp của bố để loại bỏ dầu.
Tôi khi ăn uống không ở yên một chỗ được, cứ luôn ngó đông ngó tây, lúc này ngó anh chàng ở quầy hàng bên cạnh làm mực cay, lúc kia nhìn đủ loại người đi ngang qua. Nhưng hầu hết thời gian, ánh mắt của tôi sẽ rơi vào người anh hai đối diện tôi, không muốn nhìn chỗ khác. Anh không hợp với khói lửa đời thường.
Chống đầu bằng một tay, mắt nửa nhắm nghiền, trước khi đến đây anh đã đặc biệt thay một chiếc áo nỉ có mũ trùm đầu màu đen chống bụi bẩn. Gương mặt anh trông như ngọc bích, bộ trang phục tưởng chừng đơn giản nhất lại là thứ khiến người ta khó lòng rời mắt.
Trên người anh hai mang theo khí chất cao sang tự nhiên không cần gồng mình, niềm kiêu hãnh pha trộn hoàn hảo với sự lười biếng hầu như không để tâm đến xung quanh, lạnh lùng mà từ bi, có loại khí chất thần thánh không nhìn thấu.
Có lẽ vì tôi không cử động quá lâu, anh mở cặp mắt sắc bén của mình ra, gõ nhẹ các đốt ngón tay lên bàn, nói một cách bất lực: “Ăn đi, đúng là thói quen xấu mà”. Tôi cười khúc khích, dùng thìa múc hoành thánh lên: “Không phải vì anh hai đẹp trai quá sao?”.
Nói xong, tôi không đưa thìa hoành thánh dầu đỏ kia lên miệng mình nữa, mà đổi hướng, đưa thẳng hướng miệng anh hai. Anh vô thức muốn tránh, nhưng dường như nghĩ đến cái gì mà đột ngột dừng lại. Tôi không nói lời nào, chỉ cười và tiếp tục giữ nguyên tư thế này, giống như đánh cược xem anh có chịu thỏa hiệp hay không. Nhưng màn cược này là không cần thiết, anh xưa giờ sẽ không từ chối bất kỳ yêu cầu nào của tôi. Tôi luôn tin ngay cả khi tôi mời anh uống rượu độc, anh sẽ chỉ do dự vài giây rồi vẫn chấp nhận, sau đó một hơi uống sạch.
Vì vậy, không cần đề cập đến miếng hoành thánh nhỏ này. Tôi nhìn anh cúi mắt xuống một lúc lâu rồi cuối cùng mở miệng nuốt, bật ra một tiếng “Ngon” vô cảm. Tôi không thể nhịn được cười thành tiếng, cười đến mức mất thăng bằng, suýt nữa ngã ngửa.
Ôi anh ơi, anh hai của em ơi, làm sao em thích anh đến vậy nhỉ.
//
Hồi còn bé, mọi người luôn khen anh hai tôi, nhưng cách họ khen nghe làm sao cũng không để cho người ta thoải mái. Bọn họ đều bảo anh tôi quá ngoan, ngoan đến lạ lùng. Bố mẹ cũng không phủ nhận điều ấy, năm tôi tám tuổi vô tình nghe mẹ tôi nói với bố tôi rằng anh hai bụng dạ quá sâu, tương lai sớm muộn sẽ xảy ra một vài chuyện nào đó. Tôi nhớ khi ấy bố chỉ khoát tay, lấy từ trên bàn một cái bật lửa rồi thắp lên điếu thuốc kẹp giữa ngón tay bà. Ánh lửa đỏ hồng lập lòe mấy lần, ông lập tức đưa nó lên miệng mẹ, hạ giọng bảo, chỉ cần Tiểu Nghiêm và Tiểu Văn không đấu tranh nội bộ, ngay cả khi Tiểu Nghiêm làm rung chuyển cả giới kinh doanh cũng có sao đâu.
Nhưng sau khi lớn lên, tôi chẳng mấy khi nghe người khác bảo anh tôi ngoan ngoãn, mà nhiều hơn là dè chừng. Thật nhiều người phàn nàn với tôi rằng ôi anh hai nhà cậu lạnh lẽo quá, lạnh lẽo đến mức khiến người khác không thoải mái ấy. Tôi không thích nghe lời như thế. Anh hai đâu lạnh lẽo, anh đối xử với tôi luôn luôn dịu dàng, mãi mãi như mặt trăng treo nơi chân trời, có hào quang hiền hòa nhất. Ai nói với tôi những lời như thế, tôi liền chẳng để ý tới họ, mà dần dần, mọi người cũng hiểu những điều gì có thể nói trước mặt tôi, điều gì đối với tôi là vảy ngược, đến sau cùng chẳng còn ai nói những lời chọc tôi khó chịu nữa.
Chẳng qua anh tôi không thích nói chuyện nhàm chán với những người nhàm chán, trước giờ anh không phí hoài thời gian lên những thức không mang lại lợi ích, còn tôi đã quen buông thả, thời gian thích dùng như nào thì dùng như thế, cho nên bên cạnh tôi luôn đông đúc người, còn bên anh chỉ có một mình tôi.
Vậy nên tôi rất hận Chân Kỳ. Ả chính là người duy nhất, ngoại trừ tôi, khiến anh hai chú ý. Mặc dù kết cục sau đấy của ả không tốt đẹp cho lắm, nhưng ai có thể đảm bảo liệu hồi đó, trước khi nhận ra bất cứ điều gì, anh hai đối với ả có xuất hiện một chút ý nghĩ dư thừa nào không. Ai mà biết được.
//
Vào năm tôi hai mươi hai tuổi, cũng là năm tôi cuối cùng có thể nhận giấy chứng nhận kết hôn, tôi và anh tôi đã phát sinh quan hệ không thể vãn hồi. Anh hai không trách tôi, tôi lại hận anh hai. Người tỉnh táo từ đầu chí cuối đều không phải tôi, nhưng anh ấy trước sau như một đứng tách biệt bên ngoài mà bình tĩnh quan sát tất cả.
Năm ấy, ngày ấy, vào đêm năm mới, ngoài cửa sổ đốt pháo hoa rực rỡ, khói giăng tím bạc và tua cờ lấp lánh ánh vàng, chúng tôi cùng nằm trên chiếc giường lớn tôi đã ngủ qua hơn ngàn giờ, cuối cùng trở thành khởi đầu của tội ác. Rượu không phải nguyên tội, khi tôi lảo đảo nhào về phía lòng anh thì anh cũng không hề né tránh, anh mở rộng cánh tay mềm mại của mình và ôm chặt lấy tôi. Tôi cuộn tròn lặng lẽ như một con chim non đang trú ngụ, tâm trí mờ mịt của tôi không thể suy nghĩ lý trí, chỉ lẩm bẩm theo bản năng, anh hai ơi, thích anh lắm.
Anh đừng ở bên người khác, đừng yêu bất kỳ ai, cũng không được bỏ lại em một mình, đừng có thêm một Chân Kỳ nào khác nữa.
Anh cười khẽ, giọng điệu như vẫn cố gắng dỗ dành một đứa trẻ, anh bảo, anh hai yêu em lắm. Ngay lúc đó, anh không thể tưởng tượng được điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, chỉ nghĩ rằng tôi đang say xỉn, một tay ôm eo tôi, một tay nhẹ nhàng xoa đầu tôi, thì thầm bên tai tôi, bé à, bé say rồi, anh hai dỗ bé đi ngủ tối nay được không.
Lúc ấy, tôi đột nhiên bật khóc vô cớ, hoàn toàn không thể kiềm chế được. Con tim tôi đau nhói, bất thình lình, tôi nép vào vòng tay anh hai mà khóc, nước mắt trượt từ khóe mét xuống ga trải giường, để lại hai vệt nước. Tôi vươn tay để cởi quần áo của anh, những chiếc cúc trên bộ vest haute couture màu đen của anh ấy rất khó tháo ra, ngón tay tôi run rẩy, từ từ cởi hết lớp này đến lớp dây trói buộc khác. Anh hai có vẻ hơi choáng váng, im lặng nhìn chằm chằm vào tôi đang làm loạn trên người mình, mãi cho đến khi tôi kéo xuống chỉ còn lại một lớp áo sơ mi, anh mới cử động, một phát nắm lấy cánh tay tôi. Giọng điệu bình tĩnh thường thấy của anh bây giờ có vẻ hơi mất đi, trong cặp mắt đen của anh bây giờ tràn ngập cảm xúc mơ hồ, giọng anh trầm thấp, khàn khàn: “Bé à, em có biết mình đang làm gì không?”.
Tại sao anh ấy lại như vậy chứ? Tại sao Nghiêm Hạo Tường lại như thế này kia chứ? Tôi khóc càng thêm bù lu bù loa. Làm sao có người ngay đến lúc này rồi còn có thể bất động như núi cơ chứ? Cơn tức giận ập đến, tôi cắn cổ anh, cắn đến nỗi anh phát ra tiếng rên rỉ nghẹn ngào và đột ngột siết chặt cánh tay của anh quanh eo tôi.
“Làm sao em có thể không biết mình muốn làm gì? Anh đừng giả ngơ nữa!”. Nói xong, tôi giải phóng sự kiềm chế của anh ấy, thản nhiên vươn tay xé mảnh vải cuối cùng. Anh không ngăn tôi, để mình trần truồng trước mắt tôi, biểu cảm của anh mơ hồ, nhuốm chút màu mệt mỏi, tỉnh táo mà chìm đắm, sa sút và xa cách.
Cơ thể lạnh lẽo nhợt nhạt, kết cấu rõ ràng, hormone nam tính, mùi hương quen thuộc của gỗ đàn hương lạnh từng chút một bao trùm và làm tôi tan chảy. Tôi điên cuồng cố gắng bắt lấy đôi môi anh. Mềm mại, hơi lạnh. Chiếc lưỡi mỏng manh của tôi thăm dò răng nanh sắc nhọn của anh ấy. Điều này là sai lầm, một sai lầm từ đầu chí cuối, nó nhất định phải dừng lại, nhưng tôi không thể kiểm soát bản thân. Tôi muốn ôm anh chặt hơn, tay chân tôi cuộn quanh anh như rắn. Những vết hôn và vết bầm tím không nặng không nhẹ vẫn còn, tôi vừa khóc vừa hôn anh, gần như không thể thở được.
Những ngón tay luôn lạnh lẽo của anh lau từng giọt nước mắt tôi. Khi môi chúng tôi tách ra, đôi mắt anh tràn ngập sự bối rối, che mờ đi sự ngây thơ mà anh đã mất từ hồi niên thiếu, như thể anh không nhận ra những gì chúng tôi đang làm. Song, một cách vô thức, anh thè lưỡi, nhẹ nhàng liếm khóe miệng, đôi mắt bùng cháy vì ham muốn cuồng nhiệt, còn thứ bên dưới cấn tôi đến bức bối.
Tôi cảm thấy hơi bị oan, nhưng không thể hiểu được mình đang cảm thấy bị oan sai về điều gì, vì vậy, tôi hung hăng giơ tay lên và nắm lấy cổ anh. Khoảnh khắc ngón tay tôi chạm vào quả táo Adam của anh, tôi có thể cảm thấy tất cả các cơ bắp của anh căng cứng. Tôi kéo anh lại gần và hôn anh một lần nữa.
Anh không né tránh, ngửa đầu ra sau chịu đựng cuộc tấn công của tôi, cánh tay lại ngoan ngoãn ép tôi vào vòng tay của mình, siết chặt hơn. Ngay khi tôi chuẩn bị rút lui, môi lưỡi anh đột nhiên đuổi theo tôi, phản ứng chậm rãi như thể đang tìm phương hướng đáp lại. Ham muốn trí mạng mà nồng nàn làm tôi tan chảy trong lửa tình. Tôi vùng vẫy đau đớn, bị ám ảnh bởi anh có phải chỉ vì cú nhảy vào ngọn lửa này hay không?
Anh là một người mang hào quang thần thánh, luôn lạnh lùng và thờ ơ, nhưng bây giờ bởi vì tôi mà mất kiểm soát. Ngọn lửa bập bùng thiêu rụi tất cả mọi thứ. Anh từ bi với thế giới, còn tất cả tham lam, si cuồng, giận hờn, tình ái đều nảy sinh vì tôi. Adeline đã giáng trần.
Màn đêm cuối cùng cũng trôi qua, chỉ một giây trước bình minh, anh ôm chặt tôi, tiếng thở dài trầm thấp phát ra từ cổ họng, rất đột ngột và mờ mịt hỏi, bé à, điều này có đúng hay không.
//
Đột nhiên, một tia sáng trắng xuất hiện trước mắt tôi, không gian xoắn lại trước mặt tôi, gấp lại thành những đường lộn xộn. Tôi vươn tay một cách vô vọng để nắm lấy anh hai đang sắp sửa biến mất, nhưng tất cả đều vô ích, tôi không thể bắt lấy được bất cứ thứ gì. Cơ thể tôi dường như lơ lửng trong không trung, và khoảnh khắc trôi nổi thoáng qua đó thực sự giống như bay, nhưng tôi không phải người trên trời, cuối cùng cũng sẽ mất trọng lượng mà rơi xuống đất. Trước khi ý thức mờ dần, một khuôn mặt xuất hiện trong mắt tôi, đường viền hàm sắc nhọn mà trong trẻo, đôi mắt sâu thẳm mà xinh đẹp. Ánh sáng mờ nhạt bao trùm anh, trông anh nhợt nhạt và gầy gò, còn muôn giọt nước mắt rơi xuống nở thành những đóa hoa.
Khi tôi tỉnh lại, tôi thấy anh hai đang quỳ gối.
Tôi giật mình, vội vàng chạy tới đỡ anh dậy. Tôi bổ nhào sang bên cạnh anh, giơ tay lên để giữ cánh tay anh hai, lại ngạc nhiên phát hiện, tay của tôi vậy mà xuyên qua người anh. Chuyện gì đã xảy ra? Tôi cúi mắt xuống, nhìn chằm chằm vào bàn tay của mình hết lần này đến lần khác. Dù tôi lặp đi lặp lại động tác tương tự bao nhiêu lần, kết quả vẫn giống nhau. Khi tôi gọi anh hai, anh dường như hoàn toàn không nghe thấy. Thậm chí không tiếc nhìn những người xung quanh, chỉ lặng lẽ quỳ gối, ánh mắt trống rỗng. Cái quái gì đang xảy ra? Tôi như thể mất trí. Sao anh hai có thể không nghe thấy tiếng tôi? Làm sao tôi không thể chạm vào anh ấy? Chẳng lẽ anh hai là giả sao?
Anh cứ thế quỳ, quỳ trong căn phòng trống rỗng. Xung quanh là màu trắng trống trải, với những lá thư lộn xộn nằm rải rác trên sàn nhà, các tờ giấy được bao phủ bởi chữ viết tay màu đen dày đặc. Anh đã gầy đi rất nhiều, đường viền hàm rõ ràng hơn, xương cổ tay rõ rệt hơn, và xương bướm trên lưng cong lên chiếc áo sơ mi ngắn tay màu trắng. Lông mày và đôi mắt anh chan chứa sự lạnh lùng nồng đậm, xen lẫn với một nỗi buồn sâu sắc.
Chẳng biết tại sao, tôi đột nhiên cảm thấy một cơn đau nhói. Cơn đau phát ra từ khắp cơ thể, như thể xương vỡ vụn khắp sàn nhà, da thịt không còn nguyên vẹn, giống như rơi từ một tòa nhà cao tầng xuống, “bụp”, cơ thể chạm trán mặt đất.
Làm sao có thể như vậy kia chứ? Tôi cố gắng chạm vào anh hai một lần nữa, bắt đầu từ ánh mắt của anh, đó là màu đỏ duy nhất trên làn da lạnh lẽo, nhợt nhạt của tôi. Một màu đỏ quyến rũ như máu chảy.
“Bé ơi, anh hai có lỗi với em”. Tiếng thì thầm yếu ớt vang vọng trong không khí, luồng không khí xung quanh bình tĩnh bùng nổ, như thể bị xúc động theo. Đau đớn bùng cháy trong mắt anh hai, không giống như ngọn lửa tôi thấy ngày hôm ấy, đây là ngọn lửa đỏ mang theo nỗi đau và oán giận có thể phá hủy mọi thứ, gần như thiêu rụi chính anh trong đó. Nỗi đau khiến tôi cảm thấy tồi tệ hơn. Tại sao anh hai lại nói như vậy, làm sao anh ấy lại làm việc có lỗi với tôi được.
Tôi muốn hỏi, tôi muốn lớn tiếng hỏi anh ấy chuyện gì đã xảy ra, chính xác là anh đã làm gì có lỗi với tôi, không sao cả, có thể nói cho tôi biết. Bất kể đó là gì, em đều tha thứ cho anh, ngay cả khi đó là điều thực sự làm tổn thương em, chỉ cần anh ôm em, em sẽ tha thứ cho anh.
Tôi lặng lẽ chờ đợi anh hai, chờ xem anh ấy sẽ nói gì nữa, nhưng tôi hoàn toàn sai, tôi không chờ được. Ngay giây sau, bằng cách nào đó, anh hai lấy ra một con dao, đâm mạnh vào tim mình.
Tôi kêu thất thanh, trơ mắt nhìn anh hai ngã xuống mặt đất, máu tuôn ra từ ngực, nhuốm đỏ giấy viết thư rải rác trên đất. Tháp Thiên Đàng ầm vang sụp đổ, các vị thần ngã xuống, Trái Đất chìm vào bóng tối. Tôi không khỏi rùng mình, cơn đau chảy qua máu huyết tỏa khắp toàn thân tôi. Tôi co quắp trên mặt đất, vươn tay nhẹ nhàng đặt lên anh hai, muốn ôm chặt anh ấy. Anh hai khóc, và cứ tiếp tục khóc, nước mắt nhỏ giọt trên khuôn mặt gầy gò của anh ấy, hòa lẫn với màu đỏ tươi trên mặt đất, ấy là một ngọn lửa chưa được thắp sáng.
Sau đó, tôi nghe thấy một tiếng “rầm”, cả thế giới sụp đổ.
//
Thật ra tôi đã chết từ lâu rồi.
Tôi qua đời vào năm tôi hai mươi hai tuổi.
Tôi thường tự hỏi, nếu năm đó không có gì xảy ra giữa tôi và anh hai, nếu đêm đó sau khi tỉnh lại tôi không nói ra lời yêu với anh hai, nếu anh hai không do dự đẩy tôi ra, nếu như anh hai không nói với tôi rằng tình yêu này là sai trái, nếu không có gì xảy ra, liệu chúng tôi có ở bên nhau mãi mãi không.
Song, giả định đó không đúng, bởi vì tôi yêu anh hai, mà tôi là kiểu người không thể giữ mọi thứ cho riêng mình, vì vậy anh ấy chắc chắn sẽ phát hiện ra.
Anh hai luôn là một người rất điềm tĩnh, đêm đó là khi anh rũ bỏ mọi vẻ bề ngoài và thể hiện con người thật nhất của mình. Anh bối rối và không chắc chắn, thế nhưng ngọn lửa ham muốn trong mắt anh lại rõ ràng và mãnh liệt. Con người sao có thể chống lại những xung động thể xác. Vị thần bị tôi kéo khỏi thần đàn, trước khi hiểu mình rốt cuộc đang làm gì đã bị tôi dẫn xuống Địa Ngục, biến thành tín đồ bất kính của tôi.
Tại thời điểm này, anh hai có yêu tôi không, tôi nghĩ anh có. Tôi có thể chắc chắn rằng thể xác và linh hồn của anh hoàn toàn thuộc về một mình tôi, chẳng qua bản thân anh không biết điều đó mà thôi. Cho nên anh mới hỏi tôi có đúng hay không, khi đối mặt với tôi anh sẽ luôn cảm thấy lạc lõng và bất lực. Lý trí của anh bảo anh biết sau khi giữa hai chúng tôi xảy ra chuyện như thế, chúng tôi nên tách ra để bình tĩnh một khoảng thời gian, đợi cho đến khi anh tìm ra câu trả lời đúng rồi mới gặp lại, nhưng bản năng của anh không cho phép anh đẩy tôi ra xa, bởi anh cũng là người không thể sống thiếu tôi.
Là tôi bốc đồng, ỷ vào tuổi còn nhỏ mà tùy ý liều lĩnh, được anh chiều chuộng quá mức, được anh chở che bảo ban từ khi còn nhỏ, nên không thể chịu đựng được dù là một chút nghi ngờ hay do dự, không thích anh đắn đo suy nghĩ bất kỳ điều gì liên quan đến tôi. Hẳn là anh nên không chút do dự nói ra đáp án tôi muốn nghe, đó mới là anh hai của tôi. Vì vậy, tôi đẩy anh hai ra rồi một mình đi đua xe, vòng quanh đường núi quanh co từng vòng một, trút bỏ sự thất vọng bị dồn nén trong lòng.
Ngày trước, bất cứ lúc nào tôi buồn, tôi sẽ bảo anh hai đưa tôi ra ngoài chơi, dọc theo đường chạy hết vòng này đến vòng khác. Anh hai lái xe rất chắc tay, thời gian ấy đặc biệt thoải mái.
Nhưng dù sao thì tôi cũng không phải anh hai, phong cách lái xe trước giờ của tôi là thả phanh, với tay lái không ổn định và không nới lỏng chân ga. Trong một khoảnh khắc mất tập trung, cả người tôi bay vèo lên trên không.
Lơ lửng trên vách đá, tôi nhìn chằm chằm vào mặt trời, cách tôi gần như vậy, nhiệt độ nóng hổi thiêu đốt tôi, ánh sáng cam đỏ châm chích mắt tôi. Tôi nhắm mắt lại. Ngay trước mắt tôi là khuôn mặt của anh hai.
Anh hai yêu tôi, tôi rơi xuống như vậy, anh hai chắc chắn sẽ đau lòng, vậy thì trừng phạt anh ấy một chút rồi thôi. Thế nhưng anh ơi, vì sao anh không thể nói với em rằng anh yêu em vậy.
Vị thần vĩ đại của em ơi, rõ ràng trong người tồn tại tình cảm giống như em, cách người nhìn em chưa bao giờ là từ bi, bởi vì em mà lòng người nảy sinh tạp niệm ích kỷ. Làm sao người không thừa nhận điều đó? Người là Adeline duy nhất của em. Người sẽ trầm luân với em.
Anh ơi, anh à, anh cũng tới làm tín đồ của em đi.
//
Hết lá thư này đến lá thứ khác được gửi đi mà không có hồi âm, hóa ra là những lời cầu xin lặp đi lặp lại của bạn hướng tới hộp thư của Thiên Đàng.
Mắt tôi một lần nữa nhìn thấy khuôn mặt của anh hai, anh nằm lặng lẽ, khuôn mặt tái nhợt của anh đẫm lệ. Vì thế, tôi cúi xuống, rồi vươn tay xoa đầu anh hai. Anh cau mày thật sâu, tựa như đã rơi xuống vực thẳm mà anh sẽ không bao giờ thoát ra. Trong giấc mộng của anh, có lẽ tôi đã hóa thành quỷ dữ mưu toan giam giữ anh trong Địa Ngục không cửa của mình, không cho phép anh tiếp tục phổ độ bất cứ ai nữa.
Hỡi thần linh cao quý, Ngài được tất cả mọi người tôn thờ và tin tưởng, Ngài từ bi đối xử với tất cả chúng sinh, nhưng vẫn tỉnh táo và thờ ơ. Ngài chưa từng biết ý định xấu xa của tôi, nhưng Ngài vẫn coi tôi là sai lầm không thể tha thứ nhất của Ngài. Ngài trừng phạt tôi bằng tư thế phán xét. Ngài đau khổ mãi mãi, nhưng đây là lòng thương xót cuối cùng tôi dành cho Ngài.
Em còn trách anh không? Không anh ơi, em chưa từng hận anh bao giờ. Tình yêu lố bịch mà chói lọi như pháo hoa này là món nợ em nợ anh. Là em đã dụ anh đến thế giới phàm trần và phải trả nó bằng mạng sống của mình. Anh yêu em nhưng không nói, anh yêu em nhưng không hiểu, em sẽ trừng phạt anh. Không sao đâu anh hai, em biết, khoảnh khắc em bay khỏi vách đá, cho đến khi em rơi xuống thịt nát xương tan, anh mới có thể nhận ra mình đã phạm phải một tội ác không thể sửa chữa. Đó là tội lỗi của anh, là xiềng xích mà em đặt lên anh, là thứ sẽ theo anh cả đời.
Bởi vì em yêu anh rất nhiều, rất rất nhiều.
Tôi rơi xuống hồ nước xanh thẳm. Bên mép nước, Adeline ngây thơ cúi xuống, ánh mắt trong veo của cô mang theo sự lạnh lùng sẽ cứu vớt tất cả chúng sinh. Có lẽ anh đã biết tại sao tôi trượt chân từ lâu, nhưng anh chỉ cảm thấy tôi là định mệnh đã được lựa chọn, rằng anh không bao giờ có thể độ tôi đến cực lạc, cho nên anh dứt khoát bỏ mặc tôi chết chìm một mình, đợi đến kiếp sau sẽ bắt đầu lại.
Nhưng mà, dựa vào đâu mà làm thế, hả Adeline của tôi.
Tôi bởi vì tạp niệm đa đoan của người mà đưa đôi tay ướt sũng mời người xuống hồ. Tảo xanh xoáy xung quanh, mái tóc đen của người nở rộ như đóa hoa tử thần, đôi mắt người không thể tin được, rằng số phận đã định không thể thở nổi. Chúng ta lại luyến lưu, lại quấn quýt, lại hôn nhau không ngừng dưới nước. Người bị ép hay chủ động tôi nào có hay.
Phàm là người cho tôi thấy dù chỉ một dấu vết của lòng trắc ẩn, chúng ta sẽ được bình an vô sự. Người biết đấy, tôi là quỷ nước dưới hồ, tôi sẽ ám lấy người suốt đời. Người phải trả giá cho sự thờ ơ của mình.
Ý thức của tôi mờ dần, linh hồn tôi tan vỡ. Adeline ơi, trong lần tái sinh tiếp theo, xin hãy vì em mà rắc thêm một mảng trăng trong vắt nhé.
Trong góc khuất, rêu phong và tối tăm mọc lên, và em sẽ ở đó, mang theo tình yêu và lòng thù hận của mình, tái sinh trước mặt người.
END.
Nhận xét
Đăng nhận xét