[Edit | Nghiêm Văn] Không cần nói ra

Edit + Beta: 6ty4

*Phần “Thượng” là điểm nhìn của Diệu Văn, phần “Hạ” là điểm nhìn của Hạo Tường  

 

 

- Thượng - 

 

Tôi là một con chó gã mang về nuôi. 

 

Lần đầu tiên Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy tôi, tôi đang đánh người. 

 

Thằng ôn kia rất mạnh, nhưng điều đó chẳng thể cản tôi đánh nó thừa sống thiếu chết. Tôi đánh nhau cùng thằng ngu đấy đến nỗi toàn thân đều là máu, nửa mặt của nó bị tôi đánh sưng cả lên.  

 

Ai cũng không đánh lại một thằng liều chết chẳng muốn sống, tôi xách cổ áo nó, mắng một câu, hỏi: “Lần sau dám nói em trai tao là đứa không có cha không? Hả?”. 

 

“Cậu mà đánh nữa sẽ bị cảnh sát bắt đi, khi ấy em trai cậu mới hoàn toàn không còn chỗ dựa”. Giọng đều đều lạnh tanh cất lời làm tôi khó chịu muốn đánh thêm trận nữa, nhưng phải thừa nhận, tên đó nói trúng tim đen của tôi, trúng luôn cái gai nhức nhối trong lòng tôi. Tôi buông tay, kệ cho thằng khốn kia chạy trối chết, rồi mới nhìn sang hướng người đàn ông vừa cất lời. 


Gã mặc đồ đen từ đầu đến chân, rất trắng, rất không ăn nhập gì với ngõ nhỏ này, khuôn mặt rất đẹp nhưng không nữ tính, không biết chạy từ đâu mà tới một nơi như chốn đây. Có điều vừa rồi không chú ý, bên cạnh gã còn có một người đàn bà, ả xỏ khuyên xăm trổ, cười nhìn tôi. Tôi nhìn chán, định bỏ đi. 


“Này, em trai đừng đi vội chứ”. Ả đàn bà gọi với, giọng nói mang theo loại tư vị làm tôi khó chịu, tôi chẳng thích dông dài với đàn bà, nhưng ả tôi thật sự rất phiền.


“Chó ngoan không cản đường”. Tôi chẳng buồn nói với ả ta nữa, quay sang người đàn ông.

 

“Nhìn đi, Tiểu Tường, cậu nói coi, vừa rồi cậu sợ người tôi đánh chết người, xen vào việc của người tôi làm chi, bây giờ người tôi bảo cậu là chó kìa”. Đến gần mới biết ả trang điểm rực rỡ diễm lệ, đôi ngươi chớp chớp vài lần, bộ dạng rất ngứa đòn.  

 

“Chị…”. 


“Muốn cứu thì cứu đi, lòng cao thượng một chút mà thôi, cũng đâu phải không cứu được”. Ả phối hợp ôm lấy tôi, rịt chặt vào lòng như không muốn để tôi thoát, đè lên vết thương làm tôi đau đến nhe răng trợn mắt.  

  

Hiện tại hồi tưởng lại, tôi vẫn không thấy chuyện ngày hôm ấy là họ cứu mình. Kể cả khi Nghiêm Hạo Tường và ả đàn bà ấy không từ trên trời rơi xuống đi chăng nữa, tôi vẫn có thể dựa vào chính sức mình cho em trai một cuộc sống bình ổn không túng thiếu. 


Nghiêm Hạo Tường đến chỉ rút ngắn quãng thời gian đó lại.

  

Nhưng cái giá của việc đó lại rất lớn, gã kéo tôi từ vũng bùn này sang vũng bùn khác, mà vũng bùn sau so với cái trước kia càng nhầy nhụa không chịu nổi. 


Khác biệt nằm ở chỗ, Nghiêm Hạo Tường không cứu tôi lên, mà tôi cũng bị dung túng tới mức không còn muốn tự cứu chính mình. 

 

Gã biến tôi thành người như gã. 

 

// 



  

Khi còn bé tôi từng viết trong nhật ký rằng, mình phải trở thành một người không tầm thường, để làm một tấm gương tốt cho em trai tôi. Chuyện này được tôi khắc ghi trong lòng suốt quãng thời gian dài. 


Tôi về nhà, nhìn em trai rót nước cho Nghiêm Hạo Tường; ánh mắt thằng bé nhìn gã tràn ngập sùng bái, xem ra đã bị cái tên có dáng vẻ giống một người anh trai hơn đả động.   

 

Gã nói, tôi biết, cậu tên Lưu Diệu Văn.  

 

Tôi đáp, liên quan gì đến mày, khỏi quản chuyện nhà tao. 

 

Gã nói, tôi có một cơ hội có thể giúp cậu kiếm được rất nhiều tiền, lại không phạm pháp. 


Tôi nói, ai tin, biết đâu mày bảo tao bán thân? 

 

Gã bật cười cái “phụt”. Gã nói, không thì bán cho tôi đi, một vạn một đêm, các cậu ngay lập tức có tiền, chịu không? 

  

Như thể đã nhìn trước được, trò chơi kẻ có tiền từ thiện bố thí thay đổi cuộc đời của ai đó bắt đầu. Hầu hết những câu chuyện như thế đều là bi kịch, nhưng khác biệt ở chỗ, bây giờ nhân vật chính là tôi.  

 

Tôi không thích đánh nhau, ngay cả việc nói tục chửi bậy cũng là chậm rãi học được, bởi vì tôi có thể dùng chúng để dọa người. Ngay cả trong những lần đánh nhau chết đi sống lại cũng chỉ vì bảo vệ em trai mình. Mỗi lần như thế, vào lúc vung đòn, tôi đều nghĩ nếu có thể bị đánh tới chết thì tốt rồi.


Nhưng tôi không thể chết, tôi chết đi rồi em tôi phải làm sao.


Rồi tôi bị yêu cầu gọi phụ huynh, tôi nói không ai nuôi tôi cả, thầy cô bảo tôi ra ngoài hành lang chịu phạt đứng. Bởi cái mã ưa nhìn, những lần như thế sẽ có rất nhiều nữ sinh ra ngoài ngắm tôi, cảnh tượng này trông cũng thật lạ kỳ, kích thích mọi người đổ xô tham gia hóng chuyện. Như nào thế, chuyện gì xảy ra rồi, à, thì ra Lưu Diệu Văn lại bị phạt đứng. Mỗi lần đến đoạn này tôi lại thấy buồn cười.

 

Còn có một số người, gia đình quá êm đềm, không hứng thú với ai lại đi hứng thú với tôi.


Thật ra không phải tôi không cân nhắc đề nghị của Nghiêm Hạo Tường, nhưng thoạt nhìn tất cả chẳng khác gì một cái bẫy. Gã mở miệng nói để tôi vào giới giải trí, vừa luyện tập vừa học tập, cuối cùng đi theo con đường nghệ thuật, hiện tại có thể kiếm tiền nuôi em tôi. 

 

Tôi nói, ồ, thì ra là một tên tư bản, tư bản không bao giờ chịu đầu tư thua lỗ, mày tên gì, à, Nghiêm Hạo Tường, còn là sinh viên đại học, muốn cái gì? Mày muốn tao trả lại tiền mày đã đầu tư vào tao đúng không? Tiền không có đâu, muốn mạng thì còn cái đầu đây này.  

 

Nghiêm Hạo Tường nói, tôi không muốn cái nào hết, cậu có tin không?


Vậy mày muốn gì ở tao?  

 

. . . 

 

Nhìn đi, khi tôi hỏi, gã còn không nói ra được. 

 

Khuya về đến nhà, thấy em trai cầm theo một cái ghế nhỏ ngồi ở giữa cửa, tôi cho rằng thằng bé lại bị bắt nạt, lòng vừa bùng lên lửa giận thì nhìn thấy cả người nó không có thương tích, trái lại còn phát hiện món đồ chơi Siêu Nhân Điện Quang trong tay nó.  

 

“Lấy ở đâu ra?”. 

 

“Anh”. 

 

“Anh hỏi mày lấy từ đâu?”. 

 

Nghiêm Hạo Tường dựa vào cửa, cứ như vậy nhìn tôi. Tôi đột nhiên có cảm giác bất lực cùng cực.  

 

Thôi vậy, tôi xoa đầu em trai hiền hòa của mình, ngẩng đầu lên nhìn Nghiêm Hạo Tường: “Tao đồng ý”. 

 

 

Nghiêm Hạo Tường dường như không nghĩ tới kết quả này, cũng như tôi không ngờ phản ứng đầu tiên của gã lại trả lời tôi: “Xin lỗi”.  

 

 

Xin lỗi? 

 

 

“Xin lỗi cái gì?”. 

 

 

Nghiêm Hạo Tường không nói, gã bế em tôi lên, nhìn qua còn rất giống một đôi anh em ruột. Không biết vì sao, Nghiêm Hạo Tường và tôi, còn cả em tôi, bộ dáng quả thật có chút giống. Giống đến mức làm tôi có chút hoài nghi liệu gã có phải họ hàng của ta, bây giờ mang cờ hiệu thượng vàng hạ cám tới bù đắp một chút tình thương còn sót lại trong huyết thống, với người chung máu mủ ruột thịt. 

 

 

“Đi theo tôi đi, Diệu Văn”. Gã chìa tay về phía tôi. Tôi hoài nghi gã lậm mấy cái tiểu thuyết nào đấy rồi, nhưng như thể ma xui quỷ khiến, tôi vẫn nắm lấy tay gã. 

 

 

Sau đó tôi đi theo gã, theo đến tận bây giờ.  

 

 

// 

 

 

Cuộc sống thường ngày của thực tập sinh rất buồn tẻ, có trời mới biết mấy đứa nhỏ nơi này được đào từ xó xỉnh nào ra. Từ ngày đầu tiên đến tôi đã không mở mồm nói chuyện câu nào, ai bảo luyện cái gì thì tôi luyện cái đó. Khi mấy đứa nhỏ cùng đội oán trách thức ăn hôm nay sao mà khó ăn thế, tôi còn đang nghĩ nếu trước kia em trai và tôi có thể ăn được đồ ngon như vậy, em tôi sẽ vui vẻ cả ngày, có thể liếm sạch cả đĩa mất.  

 

Tới khi tôi nhanh chóng ăn xong, buông đũa xuống, lại nhớ đến lời Nghiêm Hạo Tường dặn dò. Tôi suy nghĩ một chút, dựa theo lời gã nói mà dọn dẹp, xung quanh truyền đến tiếng xì xào bàn tán tôi cũng coi như không nghe thấy. Bọn nó nói, cái người kia là ai vậy, ăn nhanh thế, cứ như thể chưa từng được ăn một miếng thịt nào vậy, trông nghèo thấy mẹ.

 

Xin lỗi, thói quen khắc vào trong xương rồi không sửa được, ok? 

 

Em tôi không thể đi cùng tôi, cho nên Nghiêm Hạo Tường tìm một gia đình nhận nuôi thằng bé, người nhà kia rất tốt.  

 

Kỳ thật tôi không bằng lòng, tôi rất muốn nghĩ một cách ích kỷ rằng không bằng cứ để tôi và em trai ở nơi cũ, ăn không ngon thì thôi, dù sao nó còn ở đây, đó mới là nhà của ta.  

 

Nhưng tôi không phải một thằng anh tồi, tôi công nhận về cả tình lẫn lý sắp xếp cho em tôi như vậy tốt hơn, nó sẽ không phải chịu khổ nữa. Tôi nói với thằng bé rằng, nếu nhà bọn họ sinh thêm đứa nữa mà bắt nạt mày, mày đến tìm anh, anh mày có tiền, anh nuôi được mày. 

 

Nhưng không cần, đương nhiên, tôi cũng không hy vọng nó phải tới bước đường đó, nhưng hiện tại cái nhà này chỉ còn một mình tôi. 

 

Tôi không có nơi nào để đi, nói không ngoa, đó là, tôi thực sự không còn nhà. 

 

Làm thực tập sinh cũng có ngày được nghỉ, vào ngày này ai cũng có thể về thăm nhà. Xời, lâu rồi không về thì có sao đâu, cha mẹ ở nhà còn em trai, em gái, cũng không phải vấn đề to tát gì.  

 

Được rồi, không nên đoán mò gia đình nhà người ta như vậy, song, tôi không có nhà để về. Tiền vẫn đủ. Vừa rồi dự báo thời tiết nói hôm nay trời dông, nhìn bên ngoài cũng là một mảng đen nghịt. Tôi cầm tiền, nghĩ thầm có thể mang đi tiêu một chút, lúc cài định vị đi tới khách sạn, ngẩng đầu lên, nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường toàn thân đồ đen cầm ô đi đến, trông như vội về chịu tang.  

 

Gã nói đến đón tôi. 

  

Tôi nói, tài xế tự đến sẽ không thu tiền ha, tao không trả tiền đi xe đâu đấy. 

 

Trời mưa rất lớn, sấm sét đì đùng, ngồi trong xe Nghiêm Hạo Tường, tôi nghi ngờ liệu gã có giết người diệt khẩu ngay tại chỗ không. Tiến vào con đường rợp bóng cây, tôi đột nhiên nghe thấy tiếng cành cây rơi xuống, quay lại thấy ngay một cái cây to sù sì đổ rạp xuống nơi bọn tôi vừa đi qua. Nghiêm Hạo Tường cứ như không nhìn thấy gì tiếp tục đi về phía trước. Tiếng còi xe đằng sau vang lên liên hồi, người bình thường trải qua chuyện này đều sợ hãi, tôi cũng không phải ngoại lệ, nên tôi mắng gã, mày không muốn sống chứ tao thì còn, đừng kéo tao chết chung chứ.  

  

Gã cười, nói, cậu em, tôi sẽ không chết dễ thế đâu, cậu yên tâm, tôi là “chỗ dựa” của cậu, sẽ bảo kê cậu. 

 

Mịa, Nghiêm Hạo Tường điên thật rồi.  

  

Cho đến khi tôi thấy nhà gã, lúc đầu tôi còn tưởng kẻ có tiền như gã nhất định sẽ sống trong biệt thự, thực tế gã chỉ ở trong một căn phòng trọ cho thuê. À đúng, tôi quên mất gã là sinh viên đại học, sinh viên phải ra ngoài ở riêng, ở biệt thự quái nào được. Tôi cũng không nhìn khung cảnh bên ngoài, tìm một chỗ ngồi ngay ngắn, sau đó thấy cái bánh ga-tô trên bàn. 

  

Sinh nhật ai đây, mua cái bánh to tổ chảng như thế, con Peppa này mẹ nó quá xấu, để một đống thù lù ở trên, ai dám ăn nữa, lại còn ngọt chết đi được. 

 

 

Nghe tôi hỏi xong, Nghiêm Hạo Tường liền chỉ chỉ lịch, tôi thấy một vòng tròn đỏ khoanh quanh ngày hôm nay, bên cạnh viết, Lưu Diệu Văn. 

  

À, hôm nay thì ra là sinh nhật tôi. 

  

Nghiêm Hạo Tường nấu ăn không giỏi, mỗi lần nấu đều cho rất nhiều muối.


Rảnh muốn chết, thật ra tôi định mắng một câu, cuối cùng lời sắp lên miệng bị nuốt vào trong bụng.   

 

Gã nhất định có mục đích đằng sau, dù lường trước rồi nhưng suy nghĩ này khiến tôi không yên tâm, nhất là khi câu "cứu vật vật trả ơn" không đúng lúc nhảy ra trong đầu. Suy tính xong xuôi, thôi kệ, nếu sau này Nghiêm Hạo Tường bảo tôi giết người, có lẽ tôi sẽ đồng ý.  

 

Nói không chừng tất cả những điều tốt đẹp đến tận giờ này là chuẩn bị để tôi làm kẻ chết thay, trong ân oán hào môn đều có tình tiết như vậy. 

  

Nghiêm Hạo Tường cắt cho tôi cả con Peppa ra đĩa: “Ăn đi”. 

  

Đến một câu nhẹ nhàng còn không nói được, hay là không muốn nói lời êm tai đây. 

  

Nhưng không có lý do gì khiến tôi thoải mái nổi. Trong những ngày huấn luyện dạo gần đây, hầu hết thầy cô và mấy anh trai lớn hơn tôi vài tuổi đều thích tôi. Tôi ăn nói khôn khéo, mà trước khi tiến vào trại huấn luyện đã ép giọng học xong cách nhõng nhẽo, dù nói một tiếng lại nổi da gà nhưng lại khiến tất cả mọi người yêu thích. Bọn hắn cưng chiều tôi, mấy đứa cùng tuổi thì ganh ghét tôi. 

  

Tôi hỏi Nghiêm Hạo Tường, mày thấy tao có dối trá không? 

  

Gã dừng lại một chút và bảo rằng, Lưu Diệu Văn, nếu như cậu có một cuộc đời khác, ví dụ, trong một thế giới song song nào đó, cậu có thể sống vô cùng hạnh phúc bên cạnh người thân, sẽ có rất nhiều người yêu quý cậu. 

  

Tôi cười cười, hỏi, nên là? Đó là không dối trá sao? 

  

Gã bảo, vậy lúc riêng tư cậu cũng như thế đi, làm nũng với tôi đi, Diệu Văn. 

  

Ngớ ngẩn. 

  

Tôi nói với gã, thật ngớ ngẩn, Nghiêm Hạo Tường dường như sớm đoán được, nhưng gã không nghĩ tới sau khi tôi nói xong, sẽ đến gần, ôm gã. 

 

Không tính là làm nũng, nhưng ngữ điệu của tôi trở nên mềm mỏng, tôi biết loại người như bọn gã ăn mềm không ăn cứng, thích yếu sợ mạnh, thích làm cứu tinh của một kẻ nào đó, nhưng đến chính bản thân còn cứu không được.  

  

Ấy nhưng, quả thật, có lẽ trời khiến đất xui, không chịu theo tầm khống chế của tôi, gã đã cứu tôi. 

 

Tôi nói, Nghiêm Hạo Tường ơi, anh Tường ơi, anh ơi, em không có nhà. 

  

Gã ngẩng đầu lên. 

  

Tôi nói, mày không thể không cần tao, mày không quan tâm tao, tao mới thật sự chẳng còn cái gì nữa. 

 

 

Có lẽ chuyện diễn xuất vốn phải đầu tư vài phần tình cảm, hoặc mang theo vài phần lòng riêng, giọng điệu của tôi càng về cuối càng thêm nghẹn ngào. Gã ôm tôi, tôi thấy chìa khóa xúc cảm của mình có thể đã không chịu nghe lời nữa. Tôi hỏi, mày cố ý có phải không, Nghiêm Hạo Tường? Đưa em tao cho nhà người ta nhận nuôi, nhưng thằng bé lại sống rất tốt, tao chẳng thể trách mày được, con mẹ nó mày khiến tao chỉ có thể dựa vào mày, khác đếch gì nuôi một con chó đâu.  

  

Tại nơi hôi hám dơ tanh đó nhặt được một con chó toàn thân bẩn tưởi, còn nhớp nháp máu. Nó tứ cố vô thân, từ nay về sau nó chỉ có một mình. 

 

Nghiêm Hạo Tường không phản bác, gã hôn lên tóc tôi. 

  

Vậy hãy làm cún con vô lo vô nghĩ đi, Diệu Văn của tôi.  

  

Gã nói hai chữ “Diệu Văn” thật thuận miệng, rất êm tai rất dịu dàng. Không tệ, xem ra lúc rảnh rỗi không có việc gì làm đã luyện nói cho quen mồm, thật sự là chuẩn bị chu đáo. 

  

Gã ôm tôi một cái rồi buông ra, nói với tôi rằng, sinh nhật vui vẻ, Diệu Văn. 

 

Rất có nghi thức. Câu chúc mừng này không nói ra lúc vừa nãy tôi thổi nến, không vào lúc gã ê a bài hát Happy Birthday chối tai, cũng không phải khi vừa nhìn thấy tôi; gã nói thế không chừng tôi sẽ cong chân chạy biến. Bởi vì tôi biết đó là một vũng bùn, cho nên tôi sẽ không bước vào đấy. 

 

Nhưng gã lại chọn vào cái lúc tôi yếu ớt nhất mà nói, Diệu Văn, sinh nhật vui vẻ.   

  

Có lẽ trên đời này thật sự có một thế giới song song, Lưu Diệu Văn của thế giới ấy có rất nhiều người tổ chức sinh nhật cho hắn, mỗi ngày không cần phải nghĩ làm thế nào để sống sót, tìm tòi phương pháp sinh tồn ra sao. Chỉ cần vô ưu vô lự sống như vậy. 

  

Có lẽ hắn sẽ không va phải một Nghiêm Hạo Tường, cũng không cần một Nghiêm Hạo Tường. 

  

Nhưng tôi cần. 

  

Ngày đó tôi cho phép mình được cầu một điều ước. 

  

Một điều ước rất hèn mọn của tôi. 

 

Nếu như có một ngày cái thế giới khốn kiếp này bị hủy diệt,  

  

Hãy cho Nghiêm Hạo Tường và Lưu Diệu Văn chết chung một chỗ có được hay không? 

 

 

// 

 

 

Thế nhưng thế giới tạm thời chưa bị hủy diệt. 

 

 

Năm 2012 thế giới còn chưa bị, sao bây giờ nó bị hủy diệt được? 

 

 

Nghiêm Hạo Tường đi làm rồi, tôi mới ra mắt. Mặc dù nằm ngoài dự đoán của mọi người, không ra mắt theo nhóm. Lúc Nghiêm Hạo Tường chờ tôi, gã còn cho rằng tôi sẽ đau buồn, nhưng tôi không hề. 

 

 

Đồng đội khổ sở ôm tôi khóc lóc, bọn họ cho rằng quãng đường về sau khó lòng gặp nhau nữa, khóc cứ như thể trời sập xuống tới nơi. Khó mà không bị cảm xúc này lây nhiễm, tôi cũng rơi xuống vài giọt nước mắt, nhưng khi thu dọn đồ đạc xong đi ra nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường, cảm xúc đó lập tức biến mất không còn dấu vết, bấy giờ tôi mới biết, tôi chẳng buồn đến thế. 

  

Rất tàn nhẫn, nhưng biệt ly vốn là lẽ thường tình. 

  

Huống chi, người tôi sợ rời đi nhất vẫn còn đang cạnh bên. Dường như gã đoán sai cảm xúc của tôi, hoặc có lẽ gã giả vờ, gã rõ ràng quá hiểu tôi mà. Gã nói, chúc mừng cậu, kế tiếp chính là cuộc sống đại học rực rỡ muôn màu muôn vẻ.  

  

Cuộc sống đại học trễ quá lâu so với gã. 

  

Tôi biết gã gần đây bị gia đình giục tìm người yêu, biết trong giới giải trí có tin đồn nói Nghiêm Hạo Tường là “chỗ dựa” của tôi. Kỳ thật tin này đồn không sai. Ví dụ bây giờ chụp ảnh tôi lên xe gã, lập tức có thể đăng bài với tiêu đề, thành đoàn thất bại, ông lớn “chỗ dựa” đến đón người mình bao nuôi? 

  

Nhưng Nghiêm Hạo Tường không thèm để ý, gã còn ước gì cả thế giới đều biết gã là chỗ dựa của tôi, tôi không gọi gã là “anh”, sau mấy lần gọi gã “anh Tường” thì có được gã dỗ ngọt cũng không thèm gọi, chỉ gọi cả tên họ của gã. 

  

Còn đối với bất kỳ đồng đội nào, tôi có thể gọi là “anh”, hoặc được gọi là “anh”.  

  

Trước mặt đồng đội, bị hỏi gã là ai, tôi nói, đó không phải anh trai tôi, tôi không có người anh nào như thế. 

  

Đó là “đường khách” của tôi. 

*”đường khách” là từ tiếng lóng được dùng ở Trùng Khánh và một số nơi khác, mang ý nghĩa trân trọng, thanh lịch, truyền thống. "Đường khách" không phải là "khách trong nhà đường", mà trong nhà chính để bài vị tổ tiên, là nơi thiêng liêng trang nghiêm nhất, cũng là nơi nghị sự quyết định trong nhà, là nơi quan trọng nhất. Khi cưới vợ, cô dâu thường được đưa vào nhà chính, điều này chứng minh nhà chồng không cưới vợ vào làm người ngoài, trực tiếp mời đến nhà chính. 

  

Đồng đội bị tôi dọa sợ, hỏi tôi, Diệu Văn sao cậu lại thích anh ta vậy á? 

  

Tôi cười lạnh, ừ, sao tôi lại thích anh ta nhỉ?    

 

Khi ngồi vào trong xe, gã đang mở điều hòa, nhiệt độ hơi lạnh để cho người ta cảm thấy kẻ lái xe có bệnh, tôi cũng không nằm ngoài số người ta kia, tôi nói, tăng nhiệt độ lên chút đi, lạnh chết mất. Nghiêm Hạo Tường liền tăng lên.  

  

Chăm sóc tôi đã trở thành thói quen của gã. 


Vào lúc tôi buồn ngủ, đột nhiên nghiêng mắt nhìn đến bó hồng đặt ở ghế sau xe, tôi tỉnh lại ngay lập tức. 

  

Tôi hỏi gã, hôm nay là ngày giỗ của cô ả đúng không? 

  

Gã hỏi ta, cái gì cơ? 

 

“Cố Nghi, người phụ nữ đi cùng lần đầu gặp mặt, người khi ấy mày gọi “chị” là ả, đúng không?”.

 

Ngữ khí Nghiêm Hạo Tường trở nên lạnh lẽo, Lưu Diệu Văn câm miệng.  

 

“Mày lại vì cô ả mà giận tao sao, rồi có phải mày sẽ vứt tao xuống đường luôn không? 

 

Nếu tao nói ả ta là một con điếm?”. 

 

Xe đột ngột dừng lại, nhìn qua kính chiếu hậu, vẻ mặt Nghiêm Hạo Tường như thể sẵn sàng bóp chết tôi ngay tại chỗ, gã gằn từng chữ. 

 

“Lưu Diệu Văn. Cút. Xuống. Ngay”. 


Tôi liền cút êm ru. 

  

Thật nực cười, tôi có lẽ đang khó ở, không gây sự thì không thoải mái. Rõ ràng trong công ty tôi ghét nhất là kẻ khác cãi nhau, nhưng chẳng có ai làm tôi tức giận được; còn Nghiêm Hạo Tường, dù chẳng làm gì cũng có thể khiến tôi tức giận.  

 

Ồ, không, không phải không làm gì.

 

Sau này tôi biết được, ngày gã tổ chức sinh nhật đầu tiên cho ta, trùng với ngày đầu thất* của Cố Nghi. 

*ngày thứ 7 sau khi người chết tôi thế. Gọi là "tuần thất đầu tiên". Thì hồn của họ sẽ quay về thăm nhà mình. Nên là người nhà phải chuẩn bị một mâm cơm, sau đó trốn đi hoặc đi ngủ sớm. Bởi vì nếu mà còn thức rồi khóc lóc, người chết sẽ không nỡ đi rồi ảnh hưởng việc đầu thai  

 

Kỳ thật, tôi biết về ả cũng chẳng được bao nhiêu, nhưng theo tôi điều tra, lướt Weibo của ả, rất nhiều cư dân mạng cho rằng ả là tiểu thuyết gia. Viết hay như thật, nhưng tôi biết cô ả đang viết chuyện đời mình. Vừa rồi tôi gọi ả là con điếm quả thật hơi quá đáng, tôi cảm thấy như mình đã phạm phải tội ác tày trời, nhưng dưới tình huống đó cũng khó để chính bản thân tỉnh táo được.   

 

Tôi là thứ đồ duy nhất Cố Nghi để lại cho Nghiêm Hạo Tường, bản thân biết rõ không nên vì chuyện này mà phiền lòng, nhưng lại cứ nghĩ mãi về nó. Trên weibo, ả viết: 


Tiểu Tường thích tôi, nhưng rất đáng tiếc, thích không phải một việc đơn giản như vậy. 

  

Tôi chỉ coi cậu ấy là em trai, nhưng kể cả khi biết tôi thích Thẩm Thiển Thiển, cậu ấy vẫn thích tôi, rồi một ngày nọ tôi và cậu ấy gặp một cún con đáng yêu toàn thân đầy máu, Tiểu Tường rất để ý người này, tôi giật dây cậu ấy cứu đứa trẻ kia. Cậu ta giống Thẩm Thiển Thiển, Tiểu Tường chắc chắn sẽ thích cậu ta. 

  

Trên Weibo ả viết rằng tất cả chỉ là tự suy đoán, không phải chính miệng Tiểu Tường nói thích, chẳng qua tôi và Tiểu Tường là loại người giống nhau, chúng tôi đều không thể kiềm chế bản thân trước cùng một kiểu người. 

  

Ả nói sai rồi, Nghiêm Hạo Tường không phải người như thế. 

  

Nghiêm Hạo Tường sẽ không thích tôi giống Cố Nghi thích Thẩm Thiển Thiển. 

 

Tôi cũng không giống Thẩm Thiển Thiển một chút nào, nàng ta là một cô gái ngoan ngoãn, không thích cáu giận, rất thích ghen tuông, rất khó dỗ dành, nhưng lại không thể nào tức giận với Cố Nghi. Cố Nghi gọi nàng ta là Thiển Thiển, hoặc là, cún con. 

  

Đọc câu chuyện tình yêu của người Nghiêm Hạo Tường từng thích không phải là một chuyện dễ dàng, cho đến cuối cùng, trên Weibo viết, đây là một câu chuyện do tôi viết ra, sẽ không cập nhật thêm nữa. 

  

Kết thúc câu chuyện, cún con của ả tự sát, ả vì nàng ta mà đi báo thù, sau đó tự thú. Bài viết cuối cùng được đăng tải lên ghi: tôi đi giúp cún con của tôi đây.  

  

Nhìn xem, câu chuyện này rất hoàn chỉnh. 

  

Một ả đàn bà xấu xa gặp nàng thơ ngoan ngoãn của ả, một câu chuyện như thế bắt đầu. Và cứ như thế xảy ra. 

 

 

Cuối cùng ả không nhắc đến một chữ Tiểu Tường nào.  

 

Gã dựa theo cách Cố Nghi nuôi gã để nuôi tôi, nhưng tôi không phải Nghiêm Hạo Tường, gã hẳn là rất ghét cái từ “cún con” này. 

  

Nhưng gã vẫn nhận, có lẽ vì đây là mong muốn của Cố Nghi. 

  

Được lắm, từ đầu chí cuối, tôi là kẻ gánh lấy tưởng niệm của gã đối với Cố Nghi. 

  

Lúc Nghiêm Hạo Tường kéo tôi lại vào xe, tôi vô thức phản kháng, tôi nói, Nghiêm Hạo Tường, tao tập quyền anh đấy, mày có muốn nếm thử một chút không? 

  

Gã nói được, sau đó dùng cánh tay thoạt nhìn khí lực không lớn ấn tôi trên ghế sau, tôi bị gã đấm một quyền kẹt lại ở đấy, mẹ nó đau. Tôi nhớ gã nói gã từng tập quyền anh, cho nên tôi đã đi tập trong một thời gian dài, nghĩ rằng muốn tập cho đến ngày thừa sức giao chiến với Nghiêm Hạo Tường, ấy mà sau ngày hôm nay, tôi mới biết bình thường gã đã nương tay không đánh hẳn hoi. 

  

Tôi biết, một quyền này, gã là vì Cố Nghi mà đánh, và quả thật, câu nói kia của tôi đáng bị ăn đòn. Tôi có thầm xin lỗi trong lòng đấy, nhưng tôi không thể kiềm chế bản thân không ganh ghét ả. 

 

Nếu như tôi gặp được Nghiêm Hạo Tường sớm một chút, giá như chỉ một chút. 

 

Nghiêm Hạo Tường nói, Lưu Diệu Văn, cậu có thể hận tôi, có thể hận rất nhiều người, nhưng không nên hận chị ấy. 

 

Tôi rất muốn hỏi gã, vì sao? Nhưng Nghiêm Hạo Tường không trả lời tôi. Gã tống cổ tôi vào căn phòng gã mua thời còn học đại học, và sau đó, hoàn toàn biến mất. 

 

 

// 

 

 

Trong tủ lạnh có đồ ăn, thậm chí trong khoảng thời gian này kỹ năng nấu nướng của gã đã tiến bộ không ít, không những có thể ăn được mà hương vị còn rất ngon, tất cả đều được chuẩn bị chu đáo, dường như lần nào gã cũng đều làm như vậy được. Mặc dù tôi luôn nói muốn đuổi kịp gã, đứng chung một chỗ với gã, và biến chính nó thành chấp niệm của tôi, nhưng thật ra tôi luôn không tự chủ được ngồi xuống bên cạnh Nghiêm Hạo Tường, ngồi gần gã một chút, vòng tay dưới chân sau đó lắc qua lắc lại.   

 

Tôi luôn chờ đợi Nghiêm Hạo Tường chuẩn bị tất thảy xong xuôi, bởi vì Nghiêm Hạo Tường luôn luôn có biện pháp. 

 

 

Nhưng bây giờ gã biến mất rồi. 

  

Có lẽ gã chẳng muốn trở về, suy nghĩ này đẩy tôi rơi vào khủng hoảng trầm trọng. 

  

Bây giờ tôi mới chậm rãi phát hiện ra tôi là một người không có cảm giác an toàn đến thế. Là vì Nghiêm Hạo Tường sao? Vì gã nuôi tôi sao? Tôi nhớ rõ trước kia tôi là trụ cột của em trai, lúc huấn luyện thực tập sinh, tôi còn thành thục hơn rất nhiều người, cơ hồ sẽ không tức giận, chuyện gì xảy ra cũng có phương án giải quyết, chuyện gì xảy ra cũng không sợ hãi, vĩnh viễn tràn đầy năng lượng… 

 

Nghiêm Hạo Tường sẽ hỏi tôi dạo này có bị đau nữa hay không, sẽ xoa bóp chân tôi hỏi sao gần đây luyện tập vất vả như vậy, sẽ biết tôi mất ngủ mà chia sẻ cho tôi về những bài hát gã đang nghe. Ngay cả khi tôi sợ hãi bản thân quá mức ỷ lại vào gã, tôi lại không thể kiềm chế ham muốn phụ thuộc nơi gã. 

 

Tôi chia sẻ rất nhiều chuyện với gã, tôi nói cho gã biết hôm nay tôi giỏi giang ra sao, tôi có đôi khi sẽ mắng gã chuyện nọ chuyện kia, gã chỉ coi đó là tính tình trẻ con mà trước giờ chưa từng tức giận. Nhưng tôi chưa từng nghĩ tới khi gã thực sự tức giận sẽ như thế nào. 

 

Thì ra tôi sợ Nghiêm Hạo Tường tức giận đến như vậy. 

  

Thậm chí tôi còn đi thăm mộ Cố Nghi, ả mai táng cùng nơi với Thẩm Thiển Thiển, đến tặng cho ả bó hoa hồng. Những tưởng Nghiêm Hạo Tường bền lòng vững dạ suốt mấy năm trời sẽ đến, nhưng gã không. 

 

Gã thật sự không cần tôi nữa rồi. 

  

Nhất thời, tôi cảm giác như thể bản thân là một trò đùa vậy.


Nhưng nếu thời gian quay ngược trở lại cái ngày hôm ấy, tôi vẫn sẽ làm chuyện tương tự. Cái gai đâm trong lòng kia cứ mãi âm ỉ, mũi dao găm trong tim cũng mãi gặm nhấm nhức nhối chẳng xoay chuyển, chi bằng bản thân chủ động cắt đứt trước. 


Tôi đã sớm biết tôi sẽ thua, ước gì tôi có thể biết thời điểm đó là khi nào. 

  

Nhưng chờ đến khi sự việc thật sự phát sinh, quả nhiên, tôi vẫn chẳng thể dễ dàng tiếp nhận. 

  

Tôi rất ít khi liên hệ với bạn của Nghiêm Hạo Tường, nhưng lần đó, tôi gọi điện cho Trương Chân Nguyên. Chỉ có anh ta mới biết được Nghiêm Hạo Tường đi đâu. 

 

“Diệu Văn, cậu ấy không nói cho chú biết sao? Thật kỳ lạ nha, gần đây cậu ấy đều nói cho chúng tôi biết, cậu ấy không nỡ để chú bước vào giới giải trí, chuyện lớn như vậy cậu ấy không nói cho chú biết sao?”. 

 

“Không vào giới giải trí cái gì?”. 

 

 

“Cậu ấy nói hối hận… Ôi, xin lỗi, có vẻ tôi hơi nhiều chuyện. Cậu ấy không nói với chú sao, gần đây cứ như bế quan ấy, cậu ấy cũng đâu tu tiên được, bế quan gì đó tôi cũng không hiểu, chú cũng biết cậu ấy thích ngồi thiền mà”. 

 

“Ở đâu?”.  

 

“Hả?”. 

  

Tôi chợt nhận ra giọng điệu của mình hơi đáng sợ.

 

Tôi hít sâu, chậm lại một chút, làm cho âm thanh nghe bình tĩnh ôn hòa hơn: “Tôi hỏi là, anh ta đang ở ngọn núi nào?”. 

 

// 

 

Khi kịp tỉnh táo lại, tôi đã một mình chạy tới nơi đây.  

 

Chẳng có địa chỉ cụ thể, điện thoại tắt máy, tất cả các phương thức liên lạc đều bị cắt đứt, gã đã không muốn để cho tôi tìm được, tôi có lẽ sẽ không bao giờ tìm được gã.  

 

Tôi hỏi người qua đường, bác ấy bảo: “Cậu muốn lên núi lúc này sao? Không được đâu, cậu nhìn đám mây đen trên kia kìa, hôm nay có mưa to đấy, mà nơi đó cách đây rất xa, nhỡ bị sét đánh trúng thì chết”. Bác cầm tay một cô bé, cô bé nhìn tôi, nói với cha mình rằng: “Anh… đẹp trai!”. 

  

“Ừ, anh đẹp trai, nhưng anh đẹp trai có việc rồi, không thể chơi cùng Bánh Bao được”. 

  

“Ồ, vậy ạ?”. 

 

Tôi xoa đầu cô bé, nhìn đường núi vì hôm qua trời mưa nên có chút trơn trượt, nói với bác trai: “Dạ không sao đâu, cháu đi dò đường trước, nếu không được thì khi nào thời tiết tốt cháu mới lên núi”. 

  

“Được rồi, đi đi, cậu trai cẩn thận một chút”. 

 

Nhưng hiển nhiên là tôi đoán sai, nơi này khác với mấy khu thắng cảnh, đường đi đầy cỏ xỉ rêu, dù trời không mưa vẫn trơn trượt, bây giờ đi trong cảnh trời ngày càng mờ nắng, vậy thì càng không an toàn. 

 

Nhưng tôi sẽ chẳng màng chuyện cỏn con này đâu, cho nên tôi nghĩ ngợi một chút rồi chuẩn bị đồ quay về đường cũ trước khi trời mưa, có lẽ nửa đường có thể gặp Nghiêm Hạo Tường, đúng vậy, có thể lắm chứ? 

 

Nhưng sự thật chứng minh, tôi không phải kẻ may mắn, vào cái lúc bước hụt ấy, đầu óc tôi trống rỗng, nhưng tôi biết mình hoàn toàn không muốn chết. Vì thế trong lúc bối rối tôi cố gắng nắm lấy bất cứ thứ gì có thể nắm được, lực ma sát trong lúc trượt núi đá làm tôi đau đến nỗi muốn ngất đi.  

  

Tôi ngừng lăn, chân không cử động được, trong đầu chỉ còn cảm giác đau đớn toàn thân bủa vây. 

  

Phiền chết đi được, Nghiêm Hạo Tường, tất cả đều tại mày. 

  

Thôi được rồi, là lỗi của tao, nếu tao không đến tìm mày thì sẽ không hỏng nhiều chuyện như vậy. 

 

Đúng vậy, nếu như tao không thích mày, thì đã tốt. 

  

Lúc ấy trời mưa lại còn có sấm sét, tôi cảm thấy đây quả thực là tôi đã chọc giận ông trời, nên giờ lão muốn đến trừng phạt tôi. Tôi thầm nói, tôi không có tín ngưỡng gì, có lẽ cầu nguyện cũng không có tác dụng, nhưng mà, có thể để tôi gặp lại Nghiêm Hạo Tường một lần thôi có được không. 

  

Mẹ kiếp, tôi… 

  

Tôi từng nghe qua khái niệm về tiềm thức, có người nói rằng, dựa vào những gì mày nghĩ đến, tiềm thức sẽ tạo ra một giấc mơ cho mày.   

  

Tôi thật sự nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường rồi.

  

Phiền quá, gã nói gì thế, nghe không rõ. 

  

Kệ, để tôi ngủ một chút, tôi, thật sự, không còn sức.  

  

// 

  

“Tôi, đây là, trên thiên đàng?”. 

  

“Đồ ngốc”. Giọng nói lâu rồi mới nghe lại, là tiếng của Nghiêm Hạo Tường. 

  

Tôi quay đầu, cảm giác toàn thân đều đau đớn: “Đau. Sao mày lại ở đây?”. 

  

Gã không trả lời. 

  

Gã bảo, may mà tôi phát hiện cậu kịp lúc, nếu như tôi không gặp cậu, cậu có biết chuyện gì sẽ xảy ra không? 

  

Tao không biết. 

 

 

Gã nói, một ngọn núi lớn như vậy, bình thường lại không có người đến, cậu thật sự sẽ chết đấy, cậu biết không Lưu Diệu Văn? Không, cậu không biết, cậu chỉ biết làm theo ý mình thôi. 

  

Giọng điệu của gã rất lạnh lùng, trong ngữ điệu còn mang theo chút run rẩy. 

  

Chẳng nhẽ gã thật sự sợ rồi? 

 

Vậy mày có biết không? Mày còn không tự hành động theo ý mày à? Tôi hét vào mặt gã. Mày có thể mặc kệ tao cơ mà, mày hối hận, mày đừng quan tâm tao nữa, còn cứu tao làm gì? 

  

Nghiêm Hạo Tường đột nhiên giống như bị rút cạn sức lực, dựa vào cạnh tường, cười phá lên.  

  

Đúng vậy, tại sao nhỉ, thật ra tôi rất ích kỷ, cứu cậu cũng vì tôi muốn tự cứu mình. 

  

Mày có ý gì? Tôi hỏi gã. 

  

Tôi muốn cắt đứt mọi liên hệ để thử sống một cuộc sống không có Lưu Diệu Văn, nhưng tôi thất bại rồi. Vậy đó.  

  

Nghiêm Hạo Tường nhìn tôi chằm chằm.  


“Từ lúc mới tới đây tôi đã cố gắng nghĩ tới một cuộc sống không có cậu, nhưng tôi từ bỏ, bởi vì tôi quả thật không làm được”.  

 

Tôi chớp mắt, vẻ mặt gã trông thật khổ sở. 

  

“Lưu Diệu Văn, cậu nói xem, làm sao chúng tôi lại biến thành bộ dáng này?”.  

 

// 

  

Mấy lần bọn Trương Chân Nguyên tụ hợp với nhau, họ đều thích nói Nghiêm Hạo Tường là một người kỳ quái, thích tự kiềm chế. 

 

 

Gã kiềm chế mọi thứ. Kiềm chế ham muốn, kiềm chế nóng giận, nhưng thực chất lại là một người rất nhạy cảm, rất dễ bị cảm xúc lấn át. Chúng bạn đùa, ai biết được Nghiêm Hạo Tường có phải đến yêu ai cũng sẽ kiềm chế hay không.   

 

Gã dùng biện pháp vô cùng ngu xuẩn là dằn hết tất cả mọi chuyện xuống đáy lòng, nào ai biết được gã vì điều gì mà không thể tùy tâm sở dục.  

 

Nhưng tôi không biết việc gã gói ghém thật kỹ trong lòng, lại là, yêu tôi. 

 

 

Ban đêm, gã nằm cạnh tôi, tôi biết gã cũng không ngủ, lúc tia chớp cắt ngang bầu trời đồng thời chiếu sáng phòng bệnh, tôi vô thức run người, sau đó cảm nhận được hai tay Nghiêm Hạo Tường che tai tôi. 

  

“Suỵt, nghe đi”.  

 

Tiếng sấm rất lớn, như thể muốn đánh nhau đến rạch nát cả trời đất. Trận sấm chớp này qua đi, Nghiêm Hạo Tường hỏi tôi:


"Diệu Văn, cậu đoán xem, lúc ấy tôi đang ở trong căn nhà nhỏ trên núi kia, ngày đó, cũng là một ngày mưa sấm sét, tôi đang nghĩ cái gì?”. 

  

Tôi nhìn gã.  

  

Gã thở dài, có chút bất lực. 

  

"Đếm khoảng thời gian giữa tia chớp và tiếng sấm, đoán xem nơi này có bị nhấn chìm hay không, nghĩ xem mình bị bệnh gì mà đến đây tĩnh dưỡng”. 

 

Mưa như trút nước. 

  

Nghiêm Hạo Tường mở miệng. 

  

“Nghĩ rằng con mẹ nó tại sao tôi vẫn còn nhớ cậu nhiều đến thế”. 

 

// 

  

Tôi ngồi dậy có tốn chút thời gian, Nghiêm Hạo Tường đến đỡ tôi, tôi mượn lực chống lên nhìn gã. 

  

Nghiêm Hạo Tường hỏi tôi, hình như cũng đang hỏi chính mình. 

 

Gã nói: “Lưu Diệu Văn, lúc ấy tôi nghĩ rằng, nếu như tận thế ập đến, sau một cơn mưa lớn nơi này không còn tồn tại, sao cậu không thể ở bên tôi được”. 

 

“Sao nghĩ vậy?”. 

  

“Vào lúc cả thế giới đều rơi vào hỗn loạn, bao chuyện khác đã không còn quan trọng nữa, dù gì tất cả mọi người đều sẽ xong đời, cho nên, ít nhất tôi có thể nhân dịp khi đó quang minh chính đại yêu cậu”. 

 

“Vậy tại sao nhất định phải là tận thế?”. 

  

“Bởi vì tôi không muốn kéo cậu vào nơi này. Tôi vẫn nhớ rõ ngày đó, tôi chạm vào gáy cậu, cậu không phòng bị, tôi cảm nhận được động mạch của cậu, chỉ cần tôi hơi dùng lực một chút…” 

  

“Tao sẽ chết”.  

 

“Đúng, cậu sẽ chết”. 

  

Nghiêm Hạo Tường ôm lấy tôi thủ thỉ: “Cậu nhìn xem, hoang đường biết bao, một sinh mệnh đang sống lại yếu ớt như vậy, chỉ cần tôi cố một chút thôi, như vậy cậu sẽ vĩnh viễn thuộc về tôi. Cho nên cậu thấy chưa, tôi đúng là một thằng điên”. 

 

Cố Nghi không giữ lại Thẩm Thiển Thiển, ả viết trên Weibo, tôi thật thất bại, Tiểu Tường, tôi không thể bảo vệ được người tôi yêu.  

 

“Lúc đầu tôi cho rằng, tôi sẽ chẳng điên cuồng đâu, nhưng có vẻ như, tôi thật là lố bịch”. 

 

Tôi gọi gã: “Này, Nghiêm Hạo Tường”. 

 

Gã nói “ừ”. 

  

Tôi hỏi: “Nếu một ngày tận thế xuất hiện…”.  

 

“Tao có thể chết trong vòng tay mày được không?”.  

 

Gã sững sờ. 

  

Tôi cười: “Mày thấy chưa, tao là đồng loại của mày, đúng không nào?”.  

  

Giống như giao dịch của ác ma, bọn tôi đều không phải người tốt lành, hai người bọn tôi đều điên khủng khiếp. 

 

Tôi nói, hài lòng đi, Nghiêm Hạo Tường, tao đã bị mày nuôi thành đồng loại rồi. 

 

Mày không thể không cần tao.  

 

Đến làm tao, hoặc là, yêu tao.  

 

Nghiêm Hạo Tường, tùy mày lựa chọn.  

 

 

////////////////////////////////////////// 

 

 

- Hạ - 

 

Hắn là tất cả đối với tôi. 

 


Cố Nghi bảo tôi là một người quá mức cố chấp, gọi cách khác là thích lấy trứng chọi đá, sau này tôi mới thấy, chị quả thật cực kỳ hiểu tôi. 


Chị gọi tôi là Tiểu Tường, mỗi lần gọi tên đều nói thật nhẹ, thật chậm. Tôi luôn ngẩng đầu chạy về phía chị, giống như một kẻ ngốc luôn ảo tưởng về những điều không thực tế, để tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ mãi như thế. Cho đến một ngày Cố Nghi dẫn Thẩm Thiển Thiển tới trước mặt tôi, chị ôm người con gái đang bối rối nhìn tôi, giới thiệu với tôi, Tiểu Tường, đây là Thiển Thiển, bé cưng của chị. 

 

Bé cưng, của chị. 

 

Tôi không biết trên đời này vì sao lại có người muốn gọi người khác là “bé cưng”, mẹ tôi nói cách gọi ấy thật quá tầm thường, khiến cho người tôi ghê tởm; khi ấy bố tôi đã thật lâu không về nhà, nghe nói đang lang chạ thâu hoan với ai đó không ngừng nghỉ. Đối với tôi mà nói từ “bé cưng” không thể gây cho tôi phản ứng gì, nên tôi không thể hiểu nổi vì sao sau khi Thẩm Thiển Thiển nghe được từ này cả khuôn mặt lại đỏ ửng như ráng chiều. Cố Nghi hôn lên mặt cô một cái, nói với tôi, cậu xem bé cưng của chị thật đáng yêu làm sao. 

  

Tôi không biết phải trả lời như thế nào. Người ngoài nhìn vào thấy tôi là một người không biết tình người, có chút không hiểu phong tình, nhưng tôi không mong muốn thay đổi, cũng chẳng bằng lòng thay đổi. 

 

Cố Nghi và tôi không thân chẳng quen, nhiều người nói rằng tôi thích chị ấy, đến chị cũng thấy như vậy, nhưng chỉ có tôi biết rằng, không phải.  

 

Giống như khi rất khó gặp được một linh hồn đồng điệu vậy, sẽ dễ dàng tiến gần sưởi ấm. 

 

Gặp phải Lưu Diệu Văn là một lần ngoài ý muốn, chuẩn xác mà nói, càng giống một đoạn nghiệt duyên. Tôi nhìn hắn vọt qua bên cạnh, trên đường từng khối từng khối xi măng gồ ghề nứt ra, túi nilon các loại màu sắc vỡ vụn lẫn nước bùn mưa dính trên mặt đất, chưa kể đến mùi hải sản tanh nồng hỗn tạp trong không khí khiến người tôi mắc ói. 


Quả thực không có hoàn cảnh nào tệ hơn thế, nhưng rất kỳ quái, trong mắt tôi chỉ lưu lại hình ảnh của Lưu Diệu Văn.

 

Tôi thấy hắn là một tên ngốc. Ấy nhưng hắn sẽ xoa đầu em trai mình mà nói: “Mày đúng là không để anh bớt lo một chút nào, ai bắt nạt mày, anh mày cho phép mày đánh lại”. 

  

Đối với tôi mà nói đây quả là một điều mới mẻ, hết thảy đều quá mới mẻ, nhưng tôi không thể kiềm chế nổi bị hấp dẫn, sau đó Cố Nghi phát hiện ra. Chị đề nghị tôi, không phải vừa hay công ty mà nhà cậu hợp tác cùng đang tuyển thực tập sinh sao, chi bằng chọn cậu ta đi.  

 

Tiện có lý do, hoặc đúng hơn là tìm đại được một cái cớ, trên thế giới này có nhiều người bất hạnh như vậy, chúng ta không làm chúa cứu thế được, đã vậy, cứu người cậu muốn cứu đi, thế nào. 

 

 

Một số người nói tôi nên làm thế này thế nọ để có kết nối với thế giới, tôi không muốn trả lời, bởi vì tôi nghĩ nhưng không thể hiểu được. 


Tôi cho rằng việc thiết lập một mối quan hệ là một việc quá đau đớn, quá đáng sợ, bởi vì một khi sự kết nối này bị phá vỡ bạn sẽ biết được chúng… thật sự không phải nói muốn kiểm soát là kiểm soát được. Ngày Cố Nghi đi báo thù, tôi bị chị ấy khóa trái cửa nhốt trong phòng, tôi nói, chị, đừng đi, luôn có biện pháp, trong tù, đẩy anh ta vào tù. 

 

Cố Nghi cười, nói, Tiểu Tường, anh ta không xứng được phán được tử hình. 

 

Vậy chúng ta xem xét những biện pháp khác, chị Thiển Thiển không mong nhìn thấy chị trở thành như thế này.  

  

Ngày hôm ấy, Cố Nghi ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, đeo bông tai, trang điểm như thường ngày cũng không có, cả người thanh khiết như thể lập tức hóa thành làn khói nhẹ bốc hơi khỏi nhân gian. 

  

Chị nói, cậu không hiểu, Tiểu Tường à. 

  

Em không hiểu chỗ nào? 

  

Khi thích một người, cậu sẽ không thể buông bỏ. Không nỡ để người ấy chịu khổ đau, nếu người ấy có mệnh hệ gì, cậu sẽ chẳng còn dũng khí sống trên cõi đời này.  

 

Tôi không hiểu, tôi thật sự không hiểu. 

 

Sau này, hàng năm tôi đi thăm chị đều mang tặng một bó hồng, di ảnh của chị rất xinh đẹp, hoa hồng đặt trước mộ chị làm chị trông càng diễm lệ hơn. 

  

Đừng khen xinh đẹp, chị từng nói với tôi, chị chê từ này quá tầm thường, thích khen đáng yêu hơn. 

  

Tôi gật đầu đáp, ồ vậy sao, không được rồi, dù gì chị không nghe lời em, em cũng không nghe chị, có bản lĩnh thì chị vào giấc mơ của em mà mắng em một trận đi, dám không?  

 

Nhưng chẳng được. Cố Nghi chẳng đi vào giấc mơ của tôi lần nào, ngược lại là Lưu Diệu Văn, cứ xông vào rồi quậy tung giấc mơ của tôi long trời lở đất. 

 

Tôi không biết nên coi hắn là gì, khó mà định nghĩa được, cũng không cách nào định nghĩa. Tôi nghĩ đến hắn sẽ nghiến răng tức giận, nhưng nghĩ đến hắn cũng vô thức cảm thấy an tâm. Từ trước tới giờ chưa từng có ai cần tôi như Lưu Diệu Văn. Giống như một ý nghĩ điên rồ vậy, làm gì có ai vì thiếu đi một ai đó mà không thể sống được đâu.  

  

Nhưng Lưu Diệu Văn, hắn rời bỏ tôi… 

 

Hắn và tôi giống như những bụi gai sinh trưởng chung một chỗ, không ai có thể lại gần, nhưng chúng tôi sẽ mãi đâm vào thân thể nhau, cứ thế cùng nhau lớn lên. 


Hắn là gì đây? Là một vật thí nghiệm, là thứ duy nhất Cố Nghi lưu lại, là mối liên hệ, là đồ vật - nghe có vẻ không tốt lắm, là kẻ nói một câu là ăn miếng trả miếng, là tử địch đánh nhau chết đi sống lại, là kẻ lưu lại trên thân đối phương dấu răng sắc nhọn. 


Hắn sẽ cười khẩy và khinh khỉnh nói “ngu xuẩn” khi bao lần bắt gặp tôi ôm ấp người con gái nào đó đẩy cửa đi ra, sau đó ghét bỏ tránh tôi như tránh rác.

 

Tôi thành thạo việc tán tỉnh, thành thạo chuyện tình cảm, nhưng sẽ chấm dứt tất cả những hành động vô nghĩa đó khi Lưu Diệu Văn không nhìn thấy. Các cô gái mắng tôi bị bệnh, tôi chỉ cười, liên quan gì đến cô à, biến.  

 

Tâm phản nghịch của tôi rất nặng, bị người ta nói cứng quá dễ gãy, không muốn nghe theo những gì Cố Nghi đã quy hoạch cho tôi. Chị tiên đoán lần đầu tiên nhìn thấy Lưu Diệu Văn, đã cảm thấy tôi sẽ yêu hắn đến mức muốn cùng hắn đồng quy vô tận, tôi cười cợt chị nói điêu, chị cười, nói, vậy thì Tiểu Tường chúng ta chờ xem đi. Sau khi Cố Nghi đi, tôi cơ hồ đi trên con đường giống như tất cả những nhân sĩ tinh anh khác, đoạn thời gian phản nghịch thoạt nhìn điên cuồng kia vĩnh viễn dừng lại ở mùa hè năm ấy, lại dường như chưa từng dừng lại. 


Lưu Diệu Văn lúc làm nũng ngữ điệu rất mềm mại, tôi nghe được rất thích thú, tuy biết rằng hắn vừa làm nũng vừa chửi thầm tôi là đồ ngu. Phỏng chừng hắn sẽ nghĩ đến một ngày thừa lúc tôi say ngủ dùng một con dao đâm chết tôi, để tôi không còn thấy được ánh mặt trời ngày mai nữa. Kỳ quái là, tôi thế mà rất mong chờ, hơn nữa còn đợi đến một ngày như vậy. Nghĩ đến có phải vào thời điểm con dao kia xuyên qua người tôi, có phải trái tim sẽ ngay lập tức ngừng đập hay không; nghe nói màn cuối cùng của đèn kéo quân là khuôn mặt người mình yêu nhất, như thế thì, có phải vào lúc toàn bộ ý niệm tôi tiêu tán, cuối cùng tôi sẽ thấy mặt Lưu Diệu Văn hay không. 

 

Tôi ích kỷ lắm, chính tôi đã không tốt đẹp lên được, lại còn kéo người khác chìm vào vũng bùn này. Không tin mệnh số, không tin quỷ thần, rất nhiều chuyện tôi nghe được nhưng chẳng lọt vào tai, giống như có một tầng thờ ơ lạnh nhạt ngăn cách bên ngoài. Khi Lưu Diệu Văn biết tôi thích những ngày mưa thì thấy khó hiểu, tôi trả lời, tôi càng thích ngày mưa có sấm sét giật trời. 

 

Ở trong phòng nhìn ra bên ngoài sấm dội đì đùng, nhìn dòng người vội vã tiến về phía trước, nhìn tia chớp rạch ngang bầu trời, tôi nhìn rất giống tận thế.  

  

Được rồi, tôi không phải người bình thường, quả thật không phải là rất bình thường. 

  

Tôi thích đi nhà ma, tên ngốc Lưu Diệu Văn thế mà lại sợ nhà ma, tôi lôi hắn vào, sau đó là cảnh hắn giả vờ bình tĩnh nhưng lại túm lấy vạt áo của tôi, làm cho tôi cảm nhận được cả người hắn ta run rẩy; nhưng sau khi đi qua mấy lần hắn không còn sợ nữa. Tôi đã xem qua video huấn luyện của công ty, cũng cùng đi đến nhà ma nhưng là với đồng đội, hắn lại khoác lên mình hình tượng trầm ổn. 


Mặc dù khác với lúc đi cùng tôi, muốn run rẩy lúc nào thì run rẩy lúc ấy, thoạt nhìn vẫn thấy hắn đang rất sợ hãi.  


Mặc dù không ai cảm thấy vậy, nhưng tôi cứ nghĩ như vậy.   

 

// 

 

Khi Diệu Văn nói ra câu đó, đáng lẽ ra tôi không nên tức giận, tôi vốn cũng cảm thấy như vậy. 

  

Cố Nghi đã đi rất lâu, thật sự rất lâu rồi. 

  

Nhưng Lưu Diệu Văn hận chị, chuyện này không nên, hắn nên hận tôi mới phải, hận ai cũng không nên hận chị ấy.  

 

Lúc tôi bỏ hắn ở ven đường, tôi mới nhớ ra hắn là một thần tượng, sẽ có một đống tay săn ảnh rình mò chụp hắn. Một ngày nào đó chụp được hắn ngồi xổm trên đất, mặc dù sẽ không viết tin tức hoang đường gì, nhưng có thể viết Lưu Diệu Văn trông chẳng khác gì một con chó con không còn nhà để về. 

 

Viết xì-căng-đan còn được, huống chi những thứ khác. 

 

Nhưng làm sao có thể viết không ai cần hắn được?  

 

Lúc tôi túm hắn lên xe, tôi vẫn đang băn khoăn một vấn đề.   

 

Liệu tình yêu có thể khiến con người tôi trở nên tốt đẹp hơn không? 


Trước giờ tôi sẽ không nghĩ như vậy. Nhưng trong phút giây ngắn ngủi chỉ bằng một cái chớp mắt kia, thế mà tôi đã manh động để hắn lấn át tâm trí mình. 


Hắn còn có thể cứu vãn, không cần rơi vào trong vòng luẩn quẩn yêu hay không yêu này giằng xé, dày vò nhau cùng tôi. Người ta bảo lửa gần rơm lâu ngày rồi cũng bén, nhưng dường như câu này chẳng giống với chúng tôi. Tôi nhớ tới trạng thái của hắn khi nhìn thấy em trai mình sống tốt, cả người hắn nhu hoà đi, nhưng khi hắn quay người lại, bao nhu thuận dường như theo cái quay người mà bay đi mất, chỉ còn ánh mắt đăm đăm nhìn tôi.  

 

Bạn bè của tôi là một đám người rất hay ho, trong suy nghĩ của bọn họ, tôi nuôi Lưu Diệu Văn như nuôi tình nhân nhỏ, cái gì cũng theo chân, cũng chiều theo ý hắn, trái lại Lưu Diệu Văn như một đứa nhỏ không biết phải trái ngang nhiên hưởng thụ sự dung túng của tôi. 


Đám người Hạ Tuấn Lâm lén hỏi tôi thích Lưu Diệu Văn ở điểm nào, tôi uống cạn sạch ly rượu trong tay, trả lời bằng một câu mà họ cho rằng tôi đang vòng vèo lảng tránh, mà tôi cũng lười giải thích. Tôi nói … 

  

Tôi mà biết được, sẽ còn yêu cậu ấy như vậy sao? 

 

Chạy đến ngọn đồi hẻo lánh này để thiền định, tôi từng nghĩ rằng mình đúng là điên rồi. Nhưng tôi thật sự đã tìm lại được sự tĩnh lặng đã mất trong lòng mình. 


Tôi cảm thấy dù cho là phương diện gì, những thứ đó đều không liên quan tới tôi, tới nơi này. Mở tờ giấy Tuyên Thành mình mang đến, nghĩ rằng mặc dù mới viết qua vài lần, nhưng lần này cũng cố gắng viết. Thế là tôi bắt đầu làm cái việc mà ai nhìn vào cũng không thể hiểu được. 


Tôi nói với mấy người bạn rằng tôi lên núi giải sầu, thuận tiện tắt máy hết điện thoại di động ngắt kết nối một thời gian, không chết, đừng sốt ruột. Mấy người Trương Chân Nguyên cho rằng tôi lại thất tình, nghĩ có phải Lưu Diệu Văn lại chọc tôi tức giận hay không. Nhưng loại suy đoán này không ảnh hưởng đến tôi, tôi ước gì mọi người cho rằng Lưu Diệu Văn là một thằng nhóc không hiểu chuyện. 

 

Cổ văn từng học trước kia đã sớm quên sạch, tôi dọn dẹp lại túi xách, bên trong chỉ có một quyển Quỷ Cốc Tử, tôi nghĩ thật chán, nhất là loại sách này, nhưng cũng không còn phương án nào khác. Chép ngang chép dọc chưa được một nửa, tôi phát hiện trên tờ giấy có một điểm bất thường, là ba chữ “Lưu Diệu Văn”. 

 

Tôi không nghĩ gì khi chép, viết tên hắn ta cũng là phản xạ có điều kiện mà thôi. 

  

Có người nói ngày nghĩ đêm mơ, tôi bị tiếng sấm bên ngoài đánh thức, mới nhớ tới vừa rồi mơ thấy Lưu Diệu Văn nằm trong lòng tôi hỏi mày có yêu tao không, Nghiêm Hạo Tường, tao hận mày chết đi được. Tôi từ từ nhận ra lúc ở trên núi gặp phải loại thời tiết này thật sự rất nguy hiểm, nói không chừng một tia sét đánh xuống thôi tôi sẽ xong đời tại chỗ. Nếu thật vậy, nếu sự tình này thật sự xảy ra, tôi tự hỏi, tôi tiếc nuối nhất cái gì.  

 

Tôi thở dài.  

 

Nửa đêm sau đó tôi không ngủ, tôi nghe tiếng sấm thật lâu. May mắn ông trời buông tha cho tôi, tôi mới có thể tiếp tục sống sót. Tôi nghĩ, nếu lúc này Lưu Diệu Văn ở bên cạnh tôi thì tốt biết bao. 

 

Tôi sẽ cắn cổ hắn, đi vào cơ thể hắn, sau đó nghe tiếng sấm, giống như một ác ma hạ vào hắn lời nguyền rủa đớn đau nhất, cậu nhìn xem, hai ta sẽ bên nhau mãi mãi. 

 

Tôi không nghĩ tới mình sẽ gặp Lưu Diệu Văn trong cơn mưa tiếp theo. 

 

Lúc đi trên đường tôi chỉ biết nơi đó có người, lúc ấy thoáng nhìn thấy tôi còn nghĩ là nơi núi đồi khó đi như thế này làm sao còn có tên ngốc nào nữa đi tới, sau đó tôi nhìn thấy mặt Lưu Diệu Văn. 

  

Tôi cảm thấy mình điên rồi, tôi cảm thấy Lưu Diệu Văn điên rồi, tôi run rẩy đi thăm dò hơi thở của Lưu Diệu Văn, hắn vẫn còn sống. Tôi chưa bao giờ nghĩ tới vấn đề này, nếu Lưu Diệu Văn xảy ra chuyện tôi nên làm cái gì, bởi vì nó không nằm trong phạm vi suy nghĩ của tôi, cho tới giờ này tôi chưa từng nghĩ tới, cũng không ngờ tới mình sẽ tuyệt vọng như vậy. Chỉ cần suy nghĩ thôi tôi đã thấy khó thở.  

 

Lưu Diệu Văn, sao cậu dám liều lĩnh vậy? 

 

Hoặc, đây là cách ông trời trả thù tôi, trả thù cái kẻ một thân phản nghịch là tôi, muốn áp chế đi nhuệ khí của tôi. Nhưng tại sao lại đánh lên Lưu Diệu Văn, vì sao lại giáng đòn trừng phạt lên người hắn. Lưu Diệu Văn bắt đầu phát sốt, tôi cõng Lưu Diệu Văn đi xuống, rất gấp gáp, thậm chí còn bị ngã một phát, may mà Lưu Diệu Văn không bị thương thêm, tôi làm đệm đỡ cho hắn. 

 

Tôi nghĩ, tôi mới xuẩn ngốc làm sao. 

 

Lúc ấy tôi cười nhạo Cố Nghi sao lại làm chuyện mê tín dị đoan, đi thỉnh một cái bùa hộ mệnh để Thẩm Thiển Thiển mang theo trên người, thứ này tuyệt đối không linh nghiệm đâu. Chị nói, Tiểu Tường à, khi nào cậu có người cậu thích thì cậu sẽ hiểu ra, thật giả khó biết, nhưng nếu như việc ấy có thể che chở cho người ấy, dù chỉ có một phần vạn khả năng, cậu cũng sẽ đi làm. 

 

Thật kỳ lạ.

 

Chị nói, tình yêu là một việc không có nguyên tắc như vậy đấy. 

 

Bác sĩ nhìn tôi như thể tôi mới là người sắp không chịu nổi, anh tôi hỏi, anh là người nhà của bệnh nhân đúng không, có thể nhường đường cho tôi một chút? 

 

Tôi tránh ra. 

 

Một y tá rót cho tôi một cốc nước, nói nếu không anh cứ bình tĩnh đã, cậu ấy một lúc nữa mới ra ngoài được. Hẳn là vết thương không nặng. Bàn tay tôi nhận cốc run rẩy, cô ấy phát hiện hình như tôi cũng bị thương, muốn xử lý cho tôi một chút.  

 

Tôi nói không sao, tôi chờ cậu ấy ra. 

 

Người đàn ông bên trong kia, là gì của cậu thế? Y tá hỏi tôi một cách kỳ lạ. Là em trai sao? Bạn bè, hay là, là… người yêu? 

 

Vâng, tôi nghe thấy mình nói rằng, cậu ấy là người yêu của tôi. 

  

Diệu Văn… của tôi. 


Đó là loại tình cảm tôi cảm thấy không có bất kỳ cách thức nào có thể giữ nó vẹn nguyên, hoặc là cảm tình tôi dành cho hắn không thuần khiết bằng con người của hắn, nhưng đó là tất cả những gì tôi có.


Khi Lưu Diệu Văn tỉnh dậy, tôi cứ ngồi đó nhìn hắn. 

 

Tôi nói cho hắn biết, cách đây rất lâu, tôi đã sờ vào phần gáy của hắn, còn nghĩ tới nếu như tiếp tục bóp xuống, chuyện gì sẽ xảy ra.   


Thật đáng sợ, phải không? 

 

Tôi cảm thấy Lưu Diệu Văn còn có thể cứu. Vậy nên, tôi đã cho hắn một cơ hội cuối cùng. 

 

Trời mưa như trút nước, tôi nói với hắn: “Suỵt, nghe đi”. 

 

Cậu xem, tận thế sẽ không đến, nhưng bây giờ cũng có thể hình dung tận thế sẽ như thế nào. Cậu sẽ chọn như thế nào đây, Lưu Diệu Văn. 

 

Lưu Diệu Văn nhìn tôi và mỉm cười. 

  

Hắn nói tao là đồng loại của mày. 

 

Hắn nói, chọn một đi, làm tao, hoặc là, yêu tao. 

 

Chà, được lắm đồ chó này. 

 

Tôi ôm hắn, tôi nói, Diệu Văn. 

 

Lưu Diệu Văn, cậu nói xem, tại sao người như chúng ta lại rơi vào trong thế gian có chút hơi ấm này, lúc trước không quan tâm đến mọi thứ còn tốt, bây giờ tuy không phải một thân đầy điểm yếu, nhưng cũng biến thành một kẻ ngốc biết đau là loại cảm giác như thế nào. 

  

Nhưng mà…. 

 

“Chuyện thứ nhất không vội”. 

 

“Còn chuyện thứ hai”. 

 

“Ngốc nghếch, đều là nói nhảm thôi”.  

 

“Có điều nếu cậu muốn nghe, sau này, tôi có thể nói với cậu nhiều lời nhảm nhí hơn thế này”. 

 

 

 

End.  

 

Nhận xét

Bài đăng phổ biến